CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Thứ tư, 15:00, 19/08/2026 THANH HIẾU THANH HIẾU
Cơ Tu VOV: Có những cuộc đấu trí nghẹt thở, có những mật lệnh được thực hiện bằng lòng trung thành, bằng trí tuệ, bản lĩnh, bằng máu và nước mắt. Những câu chuyện về ông và những người đồng đội của ông ở Tổ điệp báo T65 vẫn còn được nhắc nhớ, như một phần đặc biệt của lịch sử tình báo Công an nhân dân trên chiến trường Trị - Thiên.

 

 

Nhà bia Tưởng niệm đơn vị Tình báo T65 - Bộ Công an nằm yên bình bên bờ sông Thạch Hãn, thôn Như Lệ, xã Hải Lệ, thị xã Quảng Trị, nay là phường Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị. Từng cơn gió mát dưới lòng sông Thạch Hãn thổi tới tạm xua đi cái nóng bức của mùa hè. Đây cũng là nơi chị Lê Thị Lan Hương thường lui tới thăm cha - liệt sĩ Lê Văn Tùng, một chiến sĩ tình báo thuộc Tổ điệp báo T65.

Chặng đường lớn lên của tôi là một chặng đường đặc biệt, xen lẫn niềm tự hào của một người con có bố tham gia trong lực lượng công an, đóng  góp vào công cuộc giải phóng miền Nam; là sự thiếu vắng, trống trải của một người con thiếu vắng bố.

Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, trong niềm vui chung của dân tộc, lúc đó 7 tuổi, tôi mới bắt đầu nhận thức rõ ràng về sự thiếu vắng, trống trải và mất mát lớn lao của gia đình mình.

Cha hy sinh khi chị Hương mới lên 4 tuổi, nên mọi ký ức của chị về cha hoàn toàn được nuôi dưỡng qua những lời kể hàng ngày của mẹ.

"Mẹ tôi có một tình yêu rất sâu sắc với bố. Mặc dù ông đi biền biệt như thế, không có sự chia sẻ của người chồng hàng ngày, nhưng bà luôn tự hào về chồng và kể rất nhiều câu chuyện về bố. Ông là người ít nói, điềm tĩnh. Do đặc thù công việc nên ông ít kể về công việc của ông. Bà cảm nhận được tính chất quan trọng của ông nên ông bà phải cách xa nhau như vậy".

Trong ký ức của bà Hoàng Thị Xuân, vợ liệt sỹ tình báo công an Lê Văn Tùng năm nay 85 tuổi, lấy chồng, đằng đẵng xa nhau. Bà chỉ biết chồng được cử đi làm một nhiệm vụ cách mạng đặt biệt, nhưng không rõ ông ở đơn vị nào và chiến đấu cho đến lúc hy sinh, trút hơi thở cuối cùng bên vòng tay đồng đội. Mãi đến 29 năm sau ngày giải phóng, gia đình mới được cấp trên của ông Tùng thông tin: ông là chiến sĩ tình báo thuộc Tổ  điệp báo T65.

Sau giải phóng rồi, đồng đội của bố tìm về nhà mình, kể lại câu chuyện quá trình tham gia chiến đấu trong chiến trường, mình mới biết được những những hy sinh, khó khăn của lực lượng tình báo công an. Lúc đấy, mẹ tôi mới biết bố tôi là một chiến sĩ tình báo công an.

Qua lời kể của đồng đội: Đầu năm 1973, trong một trận đánh ác liệt, sau khi cùng đồng đội và dân quân du kích địa phương đánh trả địch trong một trận càn, ném bom ác liệt, chiến sĩ Lê Văn Tùng bị thương rất nặng ở khu vực chân núi Răng Cưa, xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế). Mặc dù được kịp thời đưa về hậu cứ cứu chữa, song do vết thương quá nặng, ông đã trút hơi thở cuối cùng tại Lộc Vĩnh (vùng đồng bằng phía Nam Thừa Thiên Huế) vào ngày 15/1/1973. Thời điểm chiến sỹ tình báo Lê Văn Tùng hy sinh chỉ cách vài ngày trước khi Hiệp định Paris được ký kết, chấm dứt chiến tranh, ngừng bắn hoàn toàn ở miền Nam (23/1/1973).

 Đây là điều khiến chị Lê Thị Lan Hương không ngừng tiếc nuối mỗi khi nói về bố:

"Tôi rất thương mẹ. Bởi vì trong chừng ấy thời gian, từ khi cưới cho tới khi có tôi, gần 10 năm, bố mẹ chỉ được gặp nhau tổng thời gian có chừng 1 tháng. Bố tôi hy sinh chỉ vài ngày trước khi Hiệp định ngừng bắn được ký kết. Giá như  bố cầm cự thêm được ít ngày nữa. Biết đâu mẹ sẽ được gặp bố".

Chiến sĩ tình báo công an Lê Văn Tùng ngã xuống mang theo nỗi nhớ da diết người con gái bé bỏng duy nhất mà ông chưa từng được gặp mặt. Ra đi, không để lại bất kỳ kỷ vật nào ngoài một tấm ảnh nhỏ úa màu thời gian, cùng tờ giấy báo tử. Nhưng trong tim những người ở lại, niềm tự hào về ông- về người chồng, người cha cống hiến trong nghề điệp báo thì lớn dần theo năm tháng:

Ông không bao giờ chia sẻ chuyện của ông. Mẹ tôi bằng mọi cách để tôi hình dung về hình ảnh của bố. Tôi luôn tự hào về bố. Trong tim tôi lúc nào cũng dành một cái ngăn rất là đặc biệt, trang trọng để mình luôn luôn giữ những ký ức, niềm tự hào và trân trọng đối với sự hy sinh của bố mình”.

Chiến sĩ điệp báo Lê Văn Tùng đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ông hy sinh mà không kịp nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhưng những câu chuyện về ông và những người đồng đội của ông ở Tổ điệp báo T65 vẫn còn được nhắc nhớ, như một phần đặc biệt của lịch sử tình báo Công an nhân dân trên chiến trường Trị - Thiên./.

                    

  

THANH HIẾU

Viết bình luận

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

PODCAST/ VIDEO