Tơợ ahay, đhanuôr chr’val Khánh Lâm đhị zr’lụ k’tiếc crâng U Minh Hạ ắt ma mung tu vêy crâng pazưm lâng bhrợ ha rêê đhuốch. Pr’loọng đông t’coóh Út Giang nắc vêy 1ha k’tiếc nắc mưy bhrợ ha rêê đhuốch nắc pr’ắt tr’mung cung cắh vêy z’zăng lấh mơ pr’loọng đông lơơng. Cơnh đêếc, t’coóh Út dzợ bhrợ mưy bhiệc lalay lâng đhanuôr cóh đâu, nắc lêy c’lâng hư zớch đhị ooy lướt bhr’lậ đhị đêếc. tơợ đêếc, đhanuôr nắc buôn moon t’coóh nắc T’coóh Út bhrợ pa liêm c’lâng.
Đh’nớc chr’nắp nâu âng đhanuôr đợc đoọng ha t’coóh bhrợ p’cắh râu chr’nắp liêm bhiệc âng t’coóh 60 c’moo ta luôn bhrợ. T’coóh Út Giang cắh chấc k’đươi moon, chấc zước zên, nắc tự pay zên lương cựu chiến binh âng đay đoọng bhrợ pa liêm c’lâng. Zâp bêl c’lâng c’tốch cóh chr’val đay cắh cậ cóh chr’val đăn đâu, diịc điêl t’coóh cung zêng câl xi măng, chúah đhêl đoọng bhrợ pa liêm c’lâng tíh liêm. T’coóh Út moon, a’đay pr’đoọng vêy bơơn đhị chấc g’nưm nhâm mâng đoọng bhrợ bhiệc chr’nắp lơơng. Nâu đoo nắc bhiệc diịc điêl t’coóh cắh mưy tr’cơnh loom nắc dzợ đh’rứah bhrợ têng. T’coóh Út âng đơơng bao xi măng nắc k’điêl âng đơơng pr’đươi lơơng, zâp ngai bhrợ mưy bhiệc, bhrợ pa liêm c’lâng đoọng đhanuôr lướt vốch liêm buôn. P’căn Trần Thị Út, k’điêl t’coóh Út Giang moon: “Pr’loọng đông zi cung cắh vêy k’van, lêy c’lâng c’tốch ma hư, bấc ngai ma m’bhúah nắc k’diịc cu pay m’bứi zên lương đoọng bhrợ c’lâng, acu lêy bhiệc nâu chr’nắp nắc acu cung hơnh déh. Bơơn bhrợ n’hâu chr’nắp cung yêm loom, nắc râu bhrợ ha diịc điêl zi xơợng k’rêệm loom lấh.”
Bấc ngai lêy bhiệc bhrợ chr’nắp âng t’coóh nắc ơy k’đươi moon chrooi đoọng zên đoọng t’coóh t’bhlâng bhrợ têng bh’rợ chr’nắp nâu. Hân đhơ cơnh đêếc, cung bấc ngai moon t’mốp zâp cơnh. T’coóh Út Giang moon, ađay bhrợ têng mơ đhr’năng âng đay, apêê chấc moon t’mốp zâp cơnh, chấc zước nhăn zên... nắc cung cắh choom g’đéch. Ooy cr’noọ cr’niêng, t’coóh bhrợ bhiệc nâu cắh vêy đoọng bấc ngai năl tước, nắc bhrợ đoọng dưr clan bhứah tinh thần thiện nguyện. Cung tu cơnh đêếc, cắh ha bêl t’coóh Út độp pay zên chrooi đoọng âng pân lơơng đoọng bhrợ pa liêm c’lâng. T’coóh Ngô Văn Xèng, đhanuôr cóh vel 5, chr’val Khánh Lâm chắp hơnh bhiệc bhrợ âng diịc điêl t’coóh Út Giang: “2 diịc điêl t’coóh bhrợ 2, 3 c’moo đâu ơy. Lêy đhị ooy c’lâng hư zớch nắc diịc điêl bhrợ pa liêm. bhiệc nâu zúp đoọng đhanuôr lướt liêm buôn, doọ lưm đhị hụ hấp. Tơợ đâu tước đhị c’lâng chr’hooi đác t’coóh zêng bhrợ pa liêm bấc c’moo đâu ơy. Học sinh lướt vốch cung liêm buôn, bhiệc bhrợ âng diịc điêl cung chr’nắp bhlâng.”
K’pân đợ apêê p’niên lướt học ma m’bhúah c’lâm, k’rang đhanuôr lướt xe lưm zr’nắh k’đhạp nắc diịc điêl t’coóh Nguyễn Trường Giang tự pa chô trách nhiệm lêy bhrợ đợ acoon c’lâng vel bhươl đay tíh liêm. k’rang moon lấh nắc pr’ắt tr’mung pr’loọng đông cung cắh vêy z’zăng ha mơ. Diịc điêl t’coóh Út Giang bhrợ pa liêm c’lâng nắc lêy bhiệc nâu chr’nắp lêy bhrợ. Anhi nắc ơy lâng xoọc p’zay bhrợ pa liêm đoọng ha đợ c’lâng lướt cóh vel đông, bhrợ têng đoọng ha pr’ắt tr’mung liêm chr’nắp lấh./.

Vợ chồng ông Út vá đường
PV Trần Hiếu
Hình ảnh ông Nguyễn Trường Giang (tên thường gọi là Út Giang, ở ấp 3, xã Khánh Lâm, huyện U Minh, Cà Mau) cùng vợ cặm cụi vá đường dần đã thành quen thuộc với người dân địa phương. Hành động của cặp vợ chồng già càng thêm ý nghĩa khi họ lấy chính đồng lương thương binh của mình dành dụm để mua vật liệu vá đường.
Xưa nay, người dân xã Khánh Lâm thuộc vùng đệm đất rừng U Minh Hạ sống nhờ tán rừng kết hợp làm nông nghiệp. Gia đình ông Út Giang chỉ có 1ha đất nên chỉ làm nông nghiệp nên kinh tế cũng không được khá giả như nhiều nông hộ khác. Vậy mà ông Út còn làm một chuyện khác biệt với bà con ở đây là “thấy đường hư là đi vá”. Từ đó, người dân quen gọi ông là “ông Út vá đường”.
Cái biệt danh thân thương bà con đặt cho ông thể hiện phần nào ý nghĩa công việc mà lão nông 60 tuổi thường xuyên làm. Ông Út Giang không vận động, không đi xin kinh phí mà tự nguyện lấy tiền lương cựu chiến binh của mình để vá đường. Mỗi khi đường giao thông ở xã mình hay kể cả xã xã lân cận, vợ chồng ông cũng đều mua xi măng, cát đá về vá lấp cho bằng phẳng. Ông Út cho biết, ông may mắn có được chỗ dựa vững chắc để “làm việc bao đồng”. Chỗ dựa đó chính là việc vợ ông không chỉ đồng thuận mà còn cùng ông thực hiện. Ông Út chở bao xi măng thì bà cầm cây giá (leng), mỗi người một việc lúi húi đắp vá đường, móng cầu bể để bà con đi lại dễ dàng. Bà Trần Thị Út, vợ ông Út Giang chia sẻ: “Gia đình vợ chồng tôi cũng không khá giả gì mà thấy lộ làng xung quanh đây bể, có người đi cũng té. Ông chồng tôi trích lương tháng mấy trăm ngàn ra để vá đường thì tôi thấy điều tốt đó tôi ủng hộ.Mình làm được điều có ích cũng rất vui, đó là niềm an ủi của hai vợ chồng.”
Nhiều người thấy việc làm có ích của ông đã đề nghị góp tiền để ông tiếp tục làm việc thiện. Tuy nhiên, cũng có không ít người dè bỉu cho rằng, ông làm việc bao đồng. Ông Út Giang bảo, mình làm theo khả năng tài chính của mình đã bị nói ra nói vào thì nhận tiền của người khác làm sao tránh được điều tiếng. Trong thâm tâm, ông làm việc này không để nổi tiếng mà làm để lan tỏa tinh thần thiện nguyện. Cũng chính vì vậy, chưa bao giờ ông Út nhận tiền quyên góp của người khác để đi vá đường. Ông Ngô Văn Xèng (người dân ở ấp 5, xã Khánh Lâm), rất cảm kích về việc làm của vợ chồng ông Út Giang: “Hai vợ chồng ông làm hai ba năm nay rồi đó. Cứ thấy lộ bể chỗ nào thì hai vợ chồng đi làm vậy đó. Việc đó giúp cho nông dân đi không bị ổ gà ổ vịt, giúp được vậy là rất tốt. Đây ra cống bể là ông vá không đó, dài dài đây nè mấy năm nay rồi. Học sinh đi lại cũng dễ dàng, việc làm của vợ chồng ông rất tốt.”
Sợ những đứa trẻ nhỏ đi học vấp ổ gà té ngã, lo bà con chạy xe qua lại gặp khó khăn nên vợ chồng ông Nguyễn Trường Giang tự nhận trách nhiệm vá những con đường quê mình cho bằng phẳng. Đáng quý hơn là gia cảnh của vợ chồng ông chẳng khá giả gì. Vợ chồng “ông Út vá đường” đơn giản thấy đó là việc cần làm thì làm. Họ vẫn đã và đang miệt mài tô thêm vẻ đẹp cho những cung đường quê, cống hiến cho đời mà không cần nhận lại./.
Viết bình luận