Tơợ ahay dha nuôr Thái âi năl bhrợ piêng đoọng bhrợ a lắc, n’dza. Tơợ p’niên n’nâu, đha nuổ bhrợ t’váih apêê dăng, zợ đoọng bhrợ a lắc n’dza đha hum yêm đơơng âng đha hum âng crâng ca coong Tây Bắc. C’nặt t’rúih “ Văn hoá đhi noo acoon cóh hêê” t’ngay đâu, đha nuôr lâng pr’zớc đh’rứah chơớc năl bh’rợ bhrợ piêng âng ma nứih Thái zr’lụ Tây Bắc ớ!
L’lăm bêl ra văng bhrợ piêng đha nuôr ra văng ch’nêếh yêm ( ch’nêếh bhrợ piêng choom nắc ch’nêếh đeệp cắh cậ c’xai zêng choom). Đh’rứah lâng n’nắc nắc ra văng a pậ cắh cậ bhr’lếp lâng m’bắh ha roo liêm, piêng, bhai đoọng ga lóp choom piêng chêếh. muy bh’rợ chr’nắp nắc đoo chơớih t’ngay bhrợ piêng, buôn nắc đha nuôr chơớih pay 3 cóh 10 t’ngay âng Lịch Thái nắc Cáp, Cắt, Khốt choom năl nắc t’ngay Giáp, Kỷ, Canh. Pr’đươi bhrợ piêng đha nuôr buôn moọt ooy crâng bơơn bấc ha la đha hum chô đơơng đoọng bhrợ.
Bêl ra văng zấp xang, đha nuôr chong ch’nêếh muy ha dum, xang nắc a riing pa liêm đoọng goóh đác xang n’nắc đơơng clóh cắh cậ xay bhrợ pa nhoonh. Zấp râu ha la đha hum pay tơợ crâng chô đơơng công bơơn rau pa liêm, xrắt lâng clóh pa nhoonh lúc lâng pr’nung ch’nêếh. Ha dang bhrợ piêng n’dza nắc cắh đoọng bấc z’ma, nắc muy apêê tơơm n’loong vêy đha hum lâng ngam. Ha dợ piêng đoọng zêệ a lắc nắc vêy bấc zr’ma lấh cơnh ha lang tơơm long não, ha la quế lâng bấc râu ha la crâng râu lơơng. Xang bêl âi lúc zấp râu pr’đươi bhrợ piêng muy ooy, đha nuôr nắc tơợp đị mai t’vil bh’đắh moon nắc cr’liêng căn, pr’đhang vêy p’nong u dal nắc moon cr’liêng conh, pa bhlâng choom p’ghít lêy mai bhrợ p’lêê conh lâng căn ma mơ bấc. p’căn Lù Thị Ban, ma nưih âi loóih bhrợ piêng ặt cóh vel Bó, phường Chiềng An, thành Phố Sơn La đoọng năl p’xoọng:
Bhrợ piêng đh’rứah choom chơớih pay t’ngay liêm, chơớih pay 1 cóh 3 t’ngay Giáp, kỷ, canh đoọng bhrợ. Bêl đị mai cr’liêng piêng nắc oó ha vil đị mai cr’liêng conh lâng căn, ng’cơnh đêếc nắc vêy choom bhrợ a lắc, n’dza. Pr’đươi bhrợ Piêng công choom chơớih pay mr’đoo t’ngay, vêy cơnh đêếc nắc vêy choom vêy piêng liêm, choom bhrợ bấc a lắc n’dza lang yêm đha hum.
Bêl đị mai xang apêê cr’liêng piêng, đha nuôr vước prang cóh a pậ, bhr’lếp m’bắh ha roo xang n’nắc ha dợ đớc apêê cr’liêng piêng ooy đêếc n’luung cr’liêng conh, căn mr’cơnh ma mơ. Xang n’nắc đươi c’broo têy ch’đị bhrợ apêê boọng k’tứi cóh cr’liêng piêng, xang n’nắc vước piêng âi bơơn clóh pa nhoonh moọt ooy apêê boọng k’tứi n’nâu. A pậ, bhr’lếh cắh cậ bhai đoọng cr’liêng piêng choom đớc đhị đh’hi, n’đhang doó choom đhí moọt. Xang n’nắc đươi bhai c’đắ plum ga lóp đớc dâng 3-4 t’ngay, bêl cr’liêng piêng chêếh zấp zêng nắc n’jớh lơi, xang n’nắc ha dưr đớc cóh tir cắh cậ pa ra ch’ruung đoọng cr’liêng piêng goóh xang nắc vêy ha âu đớc pa liêm. Cr’liêng piêng đanh dâng 1 c’xêê vêy choom đươi dua đoọng bhrợ n’dza a lắc, ha dang đươi piêng la lấh dzum nắc buôn n’dza a lắc cắh vêy u yêm. A moó Lù Thị Phung ma nứih bhrợ piêng cóh vel Bó, Phường Chiềng An, thành phố Sơn la đoọng năl:
Piêng vêy bấc râu. Piêng đoỌng zêệ a lắc vêy bấc cơnh đha hum, vêy bâc ha la đha hum. Piêng bhrợ n’dza nắc m’bứi ha la đha hum, chơớih pay ha la vêy âng ngam đoọng bhrợ. Pr’đươi bhrợ piêng pa bhlâng bấc, n’đhang buôn pay bhrợ nắc pay tơợ crâng, chơớih pay đợ tơơm âng apêê a mế, a dích bêl ahay đoóc chơớih pay đoọng bhrợ. Piêng bhrợ nắc cắh vêy bấc đác n’dza a lắc, n’đhang ộm pa bhlâng yêm lâng yêm têêm, doó ca ay a cọ, vêy nặ đha hum la lay. Piêng cóh chợ bhrợ buôn bấc đác n’đhang cắh u yêm mơ piêng âng đay bhrợ.
Bêl ahay đha nuôr cóh apêê vel bhươl đha nuôr Thái buôn đhoóh, tơợ bh’rợ bhrợ piêng, bhrợ n’dza a lắc tước zư đớc zêng bhrợ lâng têy, a lắc ndza bhrợ nắc liêm ch’ngaach, vêy đha hum la lay. Nâu câi bh’rợ bhrợ piêng cr’liêng ang đha nuôr công dzợ bơơn muy bơr đhị zư dớc đoọng bhrợ crêê cơnh cr’noọ đươi dua âng đha nuôr. Bh’nơơn bh’rợ n’dza a lắc bhrợ tơợ piêng ha la crâng vêy đha hum yêm ngam âng apêê râu ha la âng đha nuoro bhrợ t’váih bhrợ l’boọt ha der cắh hắt t’mooi./.
NGƯỜI THÁI LÀM MEN RƯỢU NHƯ THẾ NÀO
Từ xưa đồng bào Thái đã biết làm men ủ rượu. Từ men này, bà con làm ra những chum, vại rươụ thơm lừng mang hương vị của núi rừng Tây Bắc. Tiết mục “ Văn hóa các dân tộc anh em” hôm nay, mời bà con và các bạn cùng tìm hiểu cách làm men ủ rượu của ngườ Thái vùng Tây Bắc nhé !
Trước khi làm men rượu bà con chuẩn bị gạo ngon (gạo làm men có thể là gạo nếp hoặc gạo tẻ đều được). Cùng với đó là chuẩn bị nong, nia hoặc vải bạt và vỏ trấu sạch, giống men, vải chăn để phủ cho lên men. Một công việc quan trọng đó là chọn ngày làm men rượu, thường thì bà con chọn 3 trong 10 ngày của Lịch Thái là Cáp, Cắt, Khốt tức là ngày Giáp, Kỷ, Canh. Nguyên liệu ủ men thường thì bà con vào rừng hái nhiều lá thơm về để làm.
Khi chuẩn bị xong xuôi, bà con ngâm gạo qua đêm, rồi đãi sạch cho ráo nước đem giã cối hoặc xay thành bột. Các loại lá thơm lấy từ rừng về cũng được rửa sạch, đem thái, giã nhuyễn trộn với gạo xay. Nếu làm men rượu cần thì không cho nhiều hương vị, chủ yếu cho loại cây rừng có vị thơm ngọt. Còn men rượu nấu thì có nhiều vị hơn như vị lá cây long não, lá quế và nhiều lá cây rừng khác. Sau khi đã trộn tất cả các nguyên liệu làm men với nhau, bà con sẽ nặn men hình tròn dẹt gọi là quả cái, hình tròn dài dẹt gọi là quả đực, đặc biệt lưu ý phải nặn quả đực và quả cái ngang nhau. Bà Lù Thị Ban, người có kinh nghiệm làm men rượu ở bản Bó, Phường Chiềng An, thành phố Sơn La cho biết thêm:
Làm men cùng phải chọn ngày tốt, chọn 1 trong 3 ngày Giáp, Kỷ, Canh để làm. Khi nặn quả men phải có đực, có cái, làm thế mới được rượu. Giống men cũng phải chọn giống làm cùng ngày với men mới làm, được như vậy mới có men tốt, làm được nhiều rượu và ngon.”
Khi nặn xong các quả men, bà con rải trấu đều khắp nong, nia hoặc vải bạt, rồi đặt các quả men vào đó thành hàng quả đực, quả cái đều nhau. Sau đó dùng ngón tay ấn thành các lỗ nhỏ trên bề mặt của quả men, rồi rắc đều giống men đã được giã nhỏ trong các lỗ nhỏ này. Nong, nia hoặc vải bạt để quả men phải để chỗ thoáng mát, kín gió. Sau đó dùng chăn mỏng phủ lên trên để khoảng 3 đến 4 ngày, khi quả men lên men phủ khắp bề mặt quả thì bỏ chăn ra, sau đó cho lên gác bếp cho quả men khô rồi cho ra bảo quản. Quả men già khoảng 1 tháng mới có thể dùng để ủ rượu, nếu dùng men non quá sẽ không được rượu hoặc rượu không ngon. Chị Lù Thị Phung người chuyên làm men rượu ở bản Bó, Phường Chiềng An Thanh phố Sơn La cho biết:
Men rượu có nhiều loại. Men rượu nấu cho nhiều gia vị hơn, có nhiều lá thơm. Men rượu cần, rượu ngọt thì ít lá thơm, chọn lá ngọt để làm. Nguyên liệu làm men rất nhiều nhưng chủ yếu là lấy từ trên rừng, chọn những cây mà các mẹ, các bà mình trước đây hay chọn để làm. Men mình làm thì được ít rượu nhưng rượu uống rất an toàn, không đau đầu, có mùi thơm đặc trưng. Men ở chợ được nhiều rượu nhưng không ngon bằng men mình làm.
Trước đây bà con trong các bản làng đồng bào Thái thường cất rượu cách thuỷ, từ khâu làm men, ủ rượu đến chưng cất đều làm thủ công, rượu làm ra rất trong, có hương vì đặc trưng. Ngày nay công việc làm men quả của đồng bào vẫn được một số nơi duy trì để đáp ứng nhu cầu sử dụng của người dân. Thành phẩm rượu làm từ men lá cây rừng có mùi thơm dịu ngọt của các loại lá mà đồng bào làm ra làm say lòng không ít du khách./.
Viết bình luận