Cóh lịch sử Không quân lâng Hải quân Mỹ ơy xay moon, Không quân VN vêy đợ manuýh grơơ k’rơ nắc rau k’pân pa bhlâng âng phi công Mỹ lâng pazêng bêệ MiG – 21, MiG – 17. đh’rứah lâng manúyh grơơ k’rơ n’lơơng, phô công cơnh lang bh’lêê Nguyễn Văn Bảy ơy k’đhơợng p’đhiêr MiG 17 nắc ơy 7 chu penh p’tộ bhuông păr âng a rọp. ađoo vêy bấc ngai n’năl nắc phi công k’đhơợng p’đhiêr bhuông păr g’đéch pazêng rau tên lửa âng bhuông păr Mỹ k’zệt chu. Lâng chr’nắp bhlâng nắc đoo bêl bơơn penh p’tộ muy bêệ bhuông păr âng a rọp, a đoo nắc vêy ava Hồ cher đoọng huy hiệu lâng rau boóp p’rá haanh déh.
80 c’moo, đại tá phi công ( manuýh lái bhuông păr) Nguyễn Văn Bảy, AHLLVTND xoọc đâu bhrợ pr’zớc lâng ruộng, bhươn cóh chr’val Hậu Thành, thị trấn Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. T’coóh ta ha ặ nắc ađoo dzợ bhriêl, hay gít pazêng rau bh’rợ chr’nắp ga mắc cóh c’xêê c’moo zâl arọp a bhuy. Ađoo bhui har prá xay, apêê đoo nắc pêê clệch, ta pâl dzơng, a đoo nắc k’zệt chu ắt lâng acoon số 7. ađoo nắc đh’nớc Bảy ( cơnh boóp hêê nắc 7), học 7 lớp cóh 7 t’ngay cóh c’xêê c’moo zâl arọp a bhuy, 17 c’moo lướt bộ đội, 1967 bơơn k’điêl, 1967 vêy ta cher đoọng ch’ner Anh hùng, k’đhơợng p’đhiêr MiG 17, penh p’tộ 7 bêệ bhuông păr âng a rọp.
Lướt bộ đội apêê n’lơơng lướt nắc lướt nghĩa vụ, xoọc đêếc a cu nắc tông lướt tơợ đông. Ra văng bơr pêê bêệ xa nấp, pơng líp nắc ting Việt Minh.
Xay truíh cớ đợ bh’rợ ga mắc chr’năp âng đoo, ađoo xay moon, bh’nơơn bh’rợ tr’nơớp nắc penh p’tộ bhuông păr arọp tơợ c’moo 1966 nắc vêy a va Hồ ta đang moon tước haanh déh. Xang g’lúh tr’lum n’nắc, đoo bêl bơơn penh p’tộ bhuông păr Mỹ nắc ava Hồ pa gơi đoọng huy hiệu nắc cơnh boóp p’rá haanh déh. Xoọc đâu a đoo dzợ zư đớc 7 bêệ huy hiệu âng ava Hồ cher đoọng, huy hiệu vêy hình ava Hồ, đoo bêl ava Hồ ta đang moon tước tr’lum nắc pazêng đhi noo lứch t’boọ ooy ta đhưa đoọng ava Hồ lêy n’nă ngai penh mơ bấc bhuông păr âng a rọp. c’moo 1967, phi công Nguyễn Văn Bảy vêy ta cher đoọng ch’ner AHLLVTND, nắc 1 cóh 3 cha nắc phi công tr’nơớp vêy ta cher đoọng ch’ner n’nâu.
Tơợ muy cha nắc đhanuôr c’năl cơnh đêếc nắc dưr váih manuýh phi công nắc vêy bấc bh’nơơn bh’rợ chr’nắp. chắp hơnh lấh mơ lâng vel đông đay, bhươl cr’noon. Azi lướt học bêl bơơn lum ava Hồ, ava moon nắc vêy ngai manuýh miền Nam cắh, n’đhâng têy. Ava Hồ p’too moon pazêng apêê a chau nắc vêy Đảng đoọng học k’đhơợng p’đhiêr bhuông păr nắc ng’păr liêm choom. Cóh ha y chroo k’tiếc k’ruung bơơn ta pa chô nắc đơơng âng ava chô lum lêy đhanuôr miền Nam.
C’moo 1990, ađoo chô đhêy hưu, xoọc đêếc đhiệp 55 c’moo. Ađoo xay moon, hân đhơ vêy apêê k’dua ắt pa bhrợ nắc ađoo cắh dzợ ắt. ting cơnh cr’noọ âng đoo nắc: bh’rợ k’tiếc k’ruung nâu cơy bấc ngai vêy tr’béch lấh mơ ađoo, p’niên lấh mơ a đoo. Nắc apêê p’niên nắc manuýh đa đơớh ting chrooi đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr váih.
Xoọc đâu, ađoo chô ooy ruộng bhươn, bhui har ắt mamông lâng k’điêl, k’coon, ch’chau. Đhanuôr cóh vel đông zập t’ngay nắc dzợ đớc ađoo lâng đh’nớc: anh hùng Bảy ha roo. Zập arọp a bhuy ta béch, chô bhrợ ha roo, băn axiu, ađoo công choom bhrợ têng. Vêy cr’chăl bêl c’rơ dzợ k’rơ,a đoo buôn tước ooy pazêng trường đoọng xay truíh lịch sử, rau bh’nơơn bh’rợ penh p’tộ bhuông păr arọp a bhuy âng đoo đoọng ha học sinh xơợng. lâng đợ zên vêy apêê chroót đoọng nắc ađoo cher đoọng ha học sinh đharứt, rau đêếc nắc ngoọ cơnh rau bhui har âng manuýh t’coóh ta ha.
Nâu cơy lướt bhrợ bh’rợ liêm loom. Ta đang moon manuýh n’lơơng ting zúp zooi p’xoỌng tơợ điện, c’lâng. Nhăn cắh zập zên nắc acu đoọng p’xoọng. cơnh đhanuôr chrooi đoọng bhrợ têng c’lâng, zập ngai đoọng mơ 1, 2 ức đồng, cắp zập nắc acu đoọng p’xoọng. Lướt nhăn apêê cắh đoọng nắc acu đớc đoọng zên lương hưu, cóh trường vêy trường pa choom p’niên khúch goo. Muy c’moo acu bhrợ 2 hân noo ha roo. Bhrợ ha roo xang nắc zập hân noo acu pa gơi ooy trường ch’néh đoọng apêê đươi.
Nâu cơy, ắt đhị hiên đông, lêy ooy clung ruộng ha roo t’viêng t’vir, a cọ nắc pươr khăn rằn, anh hùng phi công, đại tá Nguyễn Văn Bảy ơy váih manuýh t’coóh ta ha bhrợ têng ruộng bhươn Nam Bộ. ađoo xay moon, tơợ xang t’ngay đhêy hưu tước nâu cơy, ha dum nắc bếch yêm lâng doọ bool pâm poo lêy chiến tranh. Tu a đoo k’noọ nắc ơy chrooi đoọng lứch lang đay ha k’tiếc k’ruung, tu cơnh đêếc nắc yêm têêm ắt mamông cóh c’xêê c’moo t’coóh ta ha. Hân đhơ cơnh đêếc, đhậu cóh luônh loom đoo nắc dzợ bấc rau k’rang ooy rau dưr váih âng k’tiếc k’ruung.
K’tiếc k’ruung hêê cơnh đâu nắc choom ặ. Cóh c’xêê c’moo zâl arọp a bhuy zr’nắh xr’dô pa bhlâng. Nâu cơy liêm choom bhlâng. Nắc acu công rơơm kiêng xã hội dưr váih k’rơ lấh mơ dzợ. Nâu cơy pa châng k’tiếc k’ruung hêê lâng k’tiếc k’ruung n’lơơng nắc cắh mặ pa châng. Rơơm kiêng k’tiếc k’ruung hêê dưr váih k’rơ lấh mơ dzợ.
Bêl ta đhâm, tơợp dưr lướt tơợ clung ruộng. dưr pậ banh bêl k’tiếc
k’ruung crêê arọp a bhuy z’nắh, pân jứyh dưr lướt đoọng pa chô nợ k’tiếc
k’ruung. Tr’haanh dưr chô, clung ruộng nắc đương hơnh déh ađoo chô ắt cóh c’xêê
c’moo t’coóh ta ha. Lang đoo ắt lâng bh’nơơn bh’rợ ga mắc chr’nắp, ađoo ta luôn
yêm loon lâng rau ch’ner chr’nắp âng Đảng, ava Hồ cher đoọng. Chắp hơnh lấh mơ
bêl ađoo ta luôn k’noọ nắc ơy bơơn ắt mamông, bơơn bhrợ têng tơợt lang đoọng ha
cách mạng, đoọng ha k’tiếc k’ruung chr’nắp pr’hay n’nâu./.
GẶP “HUYỀN THOẠI” PHI CÔNG VIỆT
BẢY LẦN BẮN HẠ MÁY BAY ĐỊCH.
Trong lịch sử Không quân và Hải quân Mỹ đã thừa nhận, Không quân Việt Nam có những anh hùng huyền thoại từng là nỗi khiếp đảm của phi công Mỹ với những chiếc MiG-21, MiG-17. Cùng với những anh hùng khác, phi công “huyền thoại” Nguyễn Văn Bảy điều khiển MiG-17 đã 7 lần hạ máy bay địch. Ông nổi tiếng là phi công chao nghiêng cánh “né” tên lửa tầm nhiệt của máy bay Mỹ hàng chục lần. Và càng vinh hạnh hơn khi mỗi lần bắn hạ một chiếc máy bay của địch, ông lại được Bác Hồ trao một huy hiệu và những lời động viên.
Bước sang tuổi 80, đại tá phi công Nguyễn Văn Bảy, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân giờ đây làm bạn với ruộng đồng ở xã Hậu Thành, thị trấn Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Ở cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn còn minh mẫn để nhớ lại những ký ức hào hùng của một thời xông pha. Ông nói vui, người ta thì “ba chìm, bảy nổi” còn ông cả chục lần gắn với con số 7. Ông tên Bảy, học bảy lớp trong 7 ngày hồi thời chiến tranh, 17 tuổi đi bộ đội, 1967 cưới vợ, 1967 được tặng danh hiệu Anh hùng, lái Mig 17, bắn 7 chiếc máy bay địch.
Đi bộ đội người ta đi nghĩa vụ chứ hồi đó là tôi trốn gia đình để đi. Chuẩn bị vài bộ đồ, đội nón lên là đi theo Việt Minh.
Nhắc lại những chiến công hào hùng, ông cho biết, chiến công đầu tiên bắn rơi máy bay từ năm 1966 là được Bác gọi lên khen ngợi. Sau lần gặp đó, hễ mỗi lần anh em phi công bắn hạ được máy bay Mỹ thì Bác Hồ gửi huy hiệu tặng như một nguồn động viên. Hiện ông còn giữ 7 huy hiệu Bác tặng, đó là huy hiệu mang hình Bác, mỗi lần Bác gọi lên thì anh em đeo lên ngực để Bác biết ai bắn rơi được bao nhiêu máy bay địch. Năm 1967, phi công Nguyễn Văn Bảy được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là 1 trong 3 phi công đầu tiên được tặng danh hiệu này.
Từ một người nông dân trình độ như thế mà trở thành phi công mà có nhiều thành tích thì rất tự hào. Càng tự hào hơn với quê hương mình, xóm làng mình. Chúng tôi đi học khi gặp Bác Hồ nói là có ai là người miền Nam không giơ tay lên. Bác có dặn là các chú được Đảng cho học lái máy bay thì phải bay thật tốt. Sau này thống nhất đất nước thì đưa Bác về thăm đồng bào Miền Nam.
Năm 1990, ông về hưu, lúc đó ông chỉ mới 55 tuổi. Ông cho biết, dù tổ chức có yêu cầu ở lại nhưng ông kiên quyết từ chối. Bởi lập luận của ông rằng: “việc nước bây giờ nhiều người tư duy tốt hơn mình, trẻ hơn mình. Chính những người trẻ mới năng động góp phần cho đất nước phát triển”.
Giờ đây, ông về với ruộng vườn, vui thú điền viên. Người dân nơi quê ông hàng ngày vẫn thân mật gọi ông với cái tên “Anh hùng Bảy lúa”. Đánh giặc giỏi, về làm nông dân trồng lúa, nuôi cá, ông cũng không thua kém ai. Có một thời gian khi sức khỏe còn tốt, ông thường đi đến các trường học kể chuyện lịch sử, những chiến công bắn rơi máy bay địch cho học sinh nghe. Riêng chút thù lao gọi là “bồi dưỡng” ông tặng lại cho học sinh nghèo, coi đó như niềm vui tuổi già.
Bây giờ đi làm từ thiện. Kêu gọi mọi người giúp thêm từ điện, đường. Xin thiếu tiền thì mình bù vào. Như dân đóng góp làm đường, mỗi người đóng vài triệu, thiếu bình bỏ vào. Đi xin không được thì mình bỏ tiền lương hưu vào. ở xã cũng có trường dạy trẻ khuyết tật. Cứ một năm mình làm 2 vụ lúa. Làm lúa xong thì mỗi vụ gửi trường gạo để dùng.
Bây giờ, ngồi bên chái hiên nhà, nhìn ra cánh đồng lúa xanh ngát, đầu quấn khăn rằn, anh hùng phi công, đại tá Nguyễn Văn Bảy đã trở thành lão nông Nam Bộ. Ông cho biết, kể từ sau ngày nghỉ hưu đến giờ, đêm ngủ thẳng giấc và chưa từng nằm mộng thấy về chiến tranh. Bởi lẽ, ông nghĩ rằng đã cống hiến đời mình cho đất nước, nên thanh thản, an nhàn lúc tuổi già. Tuy nhiên, sâu thẳm trong ông vẫn còn nhiều trăn trở với sự đi lên của đất nước:
Đất nước mình như thế này thì tạm được rồi. Hồi thời kháng chiến quá cực khổ. Bây giờ tốt lắm rồi. Nhưng mình muốn xã hội lúc nào cũng phát triển lên nữa. Chứ bây giờ so với các nước mình chưa so nổi. Mong là đất nước mình phát triển lên hơn nữa.
Tuổi trẻ, ra đi nơi đồng ruộng. Lớn lên lúc nước mất nhà tan, thân trai ra đi đền nợ nước. Vinh quang trở về, ruộng đồng lại đón ông về vui thú tuổi già. Cuộc đời gắn với những chiến công lẫy lừng, ông luôn hãnh diện với những phần thưởng cao quý mà Đảng, Bác Hồ trao tặng. Càng tự hào hơn khi ông luôn tâm niệm rằng ông đã được sống, được cống hiến trọn đời cho cách mạng, cho tổ quốc mến yêu./.
Viết bình luận