Truyện cổ tích ăn khế trả vàng
(Lợi biên soạn)
Chị Alăng Lợi xin chào các em yêu quí!
Các em thân mến! Chúng ta lại gặp nhau trong TM “ Chị kể em nghe” trong Chương trình thứ 7 hàng tuần.
Các em ơi, các em còn nhớ, tuần vừa rồi, chúng ta đã nghe câu chuyện gì nào? À! đó là câu chuyện nói về nghị lực vượt khó của một bạn người Vân Kiều ở huyện miền núi Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị.
Tuần này, chị nhận được một lá thư của một bạn nhỏ. Xem nào, đây, lá thư của bạn A lăng Hoàng Lan, học lớp 7, trường Phổ thông dân tộc nội trú huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam. Bạn Hoàng Lan viết:“ Cô ơi, cứ buổi tối thứ 7, nhà trường không tổ chức tự học ỏ trường, chúng con lại túm tụm ngồi nghe Chương trình. Con rất thích nghe TM “ Chị kể em nghe” với nhiều câu chuyện rất xúc động và ý nghĩa. Con rất thích nghe chuyện cổ tích Việt Nam, nhất là chuyện “ Ăn khế trả vàng”, cô có thể kể cho con nghe được không ạ?”
Ồ, tại sao không, các em nhỉ.
Đáp ứng theo yêu cầu của bạn nhỏ A lăng Hoàng Lan, hôm nay chị sẽ kể cho các em nghe câu chuyện cổ tích “ Ăn khế trả vàng” nhé.
Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Khi người anh đi lấy vợ, người anh không muốn ở chung với em mình nữa, nên quyết định chia gia tài của cha mẹ để lại.
Người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại, chỉ để cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có một cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn gì, ngày ngày chăm bón cho cây khế và đi cày thuê, cuốc mướn nuôi thân.
Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng nhiên sai quả lạ thường, cành nào cũng nặng trĩu quả ngọt, vàng ruộm. Người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi vui mừng lắm, thầm tính chuyện bán khế lấy tiền đong gạo.
Một hôm, có con chim Phượng Hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế, người em vội vác gậy đuổi chim và nói. “Này chim! Ta chỉ có duy nhất một cây khế này, và ta đã khó nhọc chăm sóc đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng có gì để bán đi mua gạo. Vậy nếu chim muốn ăn hãy mang trả ta vật gì có giá trị”.
Chim vừa ăn vừa đáp: “Ăn một quả, trả cục vàng may túi ba gang, mang theo mà đựng“. Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để cho chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn xong chim bảo người em lấy túi ba gang đi lấy vàng. Người em chạy vào nhà rồi lấy chiếc túi ba gang đã may sẵn leo lên lưng chim.
Chim bay mãi, bay mãi qua những ngọn núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo nhìn ngắm thỏa thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim Phượng Hoàng bảo lấy thêm nhưng người em cũng không lấy. Xong xuôi, người em leo lên mình chim trở về nhà.
Từ đó, người em trở nên giàu có, người em mang thóc, gạo, vàng bạc… giúp đỡ cho những người nghèo khổ. Người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt kia, người em cũng đồng ý đổi cho anh. Thế là người anh chuyển sang nhà người em. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim Phượng Hoàng lại tới ăn. Người anh giả vờ khóc lóc, chim bèn nói: “Ăn một quả, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng”.
Người anh vui mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang nữa mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim Phượng Hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào trong người. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều và nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn không chịu và khăng khăng ôm lấy cái túi. Chim Phượng Hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển.

( Ảnh minh họa)
Các em thân mến! Chúng ta vừa nghe truyện cổ tích “ Ăn khế trả vàng”. Qua câu chuyện này, chúng ta thấy được sự tham lam và ích kỷ của người anh đối với chính người em ruột của mình. Anh em là phải đùm bọc giúp đỡ yêu thương lẫn nhau nhưng người anh lại không làm như vậy. Còn người em vì quá hiền lành, chịu đựng nên đã chấp nhận mọi yêu cầu của anh mình.
Truyện “Ăn khế trả vàng” là một câu truyện rất hay phải khôg các em. Đây là một câu chuyện về bài học đền ơn đáp nghĩa, niềm tin ở hiền sẽ gặp lành và may mắn đối với tất cả mọi người. Câu chuyện “Ăn khế trả vàng” còn mang tính giáo dục cho chúng ta để hình thành những đức tính tốt cho cuộc sống sau này. Câu chuyện còn muốn nhắc nhở chúng ta rằng là anh em ruột thịt với nhau thì phải biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau đừng vì đồng tiền mà làm việc tàn nhẫn với nhau. Không chỉ biết yêu thương anh em ruột mà ngay cả bạn bè trong lớp trong trường cũng vậy, các em nhé!
Viết bình luận