NÈN MÀ THÂNG DÁ
Nèn chiêng mà thâng táng cà lại, cần cần, rườn rườn chắp slặp mọi mòn chăn cạ nảo niệt. Bắt đầu từ vằn 25 bươn lạp, rườn hâư mì mu cải lè khả dá. Kỷ vằn nẩy bấu nhằng cần hâư hết công, mà lè xày căn tọn tặp rườn lảng sle slâư slóng. Bại tua mu nèn đảy cuông mền bẻo tằng tha lắp lẹo. Khả mền au nựa mà sle hó pẻng vạ chế biến lai món sle cin hâng vằn. Pện cạ hết phúng sàng, hết nựa lạp, nựa ướp hó toong, giò chả, phuối chung mì đo bại món…Bại vằn hang pi nẩy, vằn hâư tó mì cần roọng pây cin nựa mu, pây bấu khướm. Rườn tâừ mu eng, vằn đắp chắng khả.
******
Mé: Nèn chiêng mì lai mòn cin, tọ lồng mừ hó pẻng tổm lè chắng hăn mì nèn. Lục nhình slung fiêng mé dá, tọ bấu chắc bại mòn nẩy lè liệng vái pây đai lố.
Phượng: (giọng dài ra) Mé ơi…. Cà này ngải lai dá, cần hâư nhằng hó pẻng pện mé dê. Oóc háng dự kỷ ngé lè đảy lá. Rườn rầu 3 ngé tặt choòng pú dà, chỏ chông. 2 ngé cin lè quá nèn. Mé cứ nắt hết sle lăng đửa ló.
Mẹ: (quả quyết) Vằn nèn vằn chiêng tài slày, rầu rèo pài choòng sle slống bại cáu lóa oóc noọc pây, rặp au ăn mâứ mà lá. Mé rèo táng hết au bại mòn mà cin chắng hăn mì nèn chầy.
Phượng: (hào hứng) Pện mé tạy lục hó pẻng nớ. Lục đảy cin lai dá, tọ bấu chắc cạ boong hâu hết pền rừ pền ngé pẻng vè.
Mẹ: (khẳng định) Mè tái mầng hó pẻng tổm, mừ nhẳn au tọ đây lai ớ, ngé hâư ngé tỷ táy căn lít lít, bấu rèo khuôn náo cá.
Phượng: (bái phục) Òa… chăn lố mé. Mé hó pẻng bấu cụng đây slướng vạ đảy khoái. Bấu quáy pá nắt mé tằng pjầu ngài bấu chắc tàng cin lẹo á. …hahaha
Mẹ: (mắng yêu) Ca tua là nẩy….
Phượng: Mé ơi, tứ vằn xo ết tò pây, rèo lì xì hử căn, chừ mo?
Mẹ: Ừ. Pú dà, pá mé sẹ lì xì hử lục lan, ngâừ mọi mòn pây nả đây mjạc.
Phượng: (nhảy chân sáo) Pện mé lì xì hử lục lai chèn ỷ nớ.
Mẹ: Lì xì roọng cạ mì thôi, cần hâư chắng hử lục đếch lai pện dế.
Nhạc cắt
Bố: (nói thêm vào) Cón nẩy, nèn chiêng mà thâng vui lai ớ, cà này nèn chắng bứa lai chầy. Nèn mừa pày cin ám pẻng mền hom toong, hăn bại tồng nà slúc lương tói nả, hăn mùi bại đấc hứa cúa cần hết rẩy nà quá đăng.
Mẹ: (nói buồn) Cà này boong te ngòi pẻng tổm tằng bấu ái cin. Pện chắng đửa xáu boong te.
Bố: Pửa bân phạ dám khảu mùa Xuân, mạy buốt bâư, mác phông bjóc, cần ké nắt lẩn tuyện hử lục lan tỉnh sle chắc chỏ chông ló.
Nhạc cắt.
Bố: (tiếng pháo nổ đì đẹt) Ấy da…giao thừa mà thâng dá vớ. Tua hâư nắt mjạc slao lè dào nả bặng nặm bjóc á nè, mé tổm sặn dá. Nắt slon slư giỏi lè khay sléc mà slon. Khen kha nâử nỏ ỷ nơng, pjục lừ cải khửn hết lăng chắng đảy khoái.
Phượng: (the thé) À lối lối, pá ơi, chè lam của mé hom khóp rườn. Sle lục cin slứ ám nơng ngòi đây cin rụ bấu?
Bố: (câu này nói đè lên đuôi câu trên) Nèn mì lai mòn cin, tọ chè lam của mé chắng chừ nhất.
Mẹ: (Phượng định ăn bốc) Ờ..ờ… ăn mừ nẩy à. Sle nâư pjục pài choòng cón, dá còi hử 2 pò lục mầng cin. Ừ. Hử ư ư….
Nhạc nền.
Nèn chiêng lè dịp bại lục lan dú quây mà pjọm, tọ cụng mì lai cần bấu đảy mà cin chiêng, tỷ lè bại cần lính vẫn rèo hết nhiệm vụ chướng trực dú nưa piên chái, noọc hải đảo quây lin lin, kheng càm kha, căm mắn slủng sle chướng au Tổ quốc, chướng sự ỏn yên sle cần dân cin nèn, rặp xuân mâứ.
Phượng: (ngạc nhiên) Pá ơi, bấu chắc dú bại tỳ quây tỷ mì bjóc tào, mì pẻng tổm, mì nựa mu, mì lì xì bấu nỏ?
Bố: (khẳng định chắc chắn) Mì ớ… mì ớ… mì đo lẹo mọi mòn, bấu sliểu lăng sắc mòn. Tán bấu mì lục đếch chầy.
Phượng: (mơ ước) Pá ạ, lục sẹ slon hử giỏi, pjục lừ cải khửn lè hết nhình phóng viên. Dá lè đảy pây thâng bại tỷ cin dú cúa bại chài bộ đội quây rườn. Lục sẹ lần tẻo bại công việc ăn vằn cúa bại chài dú tiền tiêu bặng chừ slư cúa lục sle lai cần chắc. Pá hăn lục ngâừ slưởng pện nẩy, đảy bấu ?
Bố: (giọng nhận lệnh) Rõ. Tôi là phụ huynh. Tôi sẽ duyệt mơ ước của con gái rượu có cái chán zô.
Phượng: (nũng nịu) Pá ơi, nèn vui pện nẩy, tọ pỉ noọng tua Thảo, lục áo Tường dú phố mà quê bấu chắc lăng mòn. Đây khua lai thai á….
Bố: Ờ… ờ… mền bấu chắc lè chừ. Rườn dú phố eng ít, oóc tàng bấu mì cần cải pây nèm, lao xe tăm. Quá vằn cứ dú chang ngé hộp… pây thâng hâư mà chắcccc…
Phượng: Bứa, pá nò ! 2 tua tỷ ngòi cáng mác tào cụng bấu chắc? mủng khảu bâư toong chinh sle hó pẻng cụng bấu chắc ? Tọt còn, xẩn cậy, tức yến cụng tó bấu chắc! Mền chập dà Bjóc, mền tuộng: cháu chào bà ạ. Dà bấu chắc mền phuối ca lăng mòn, bấu dăng mền, mền chào tẻo: hello. Dà Bjóc cợn tha khửn đá te, cạ te lè cần dú phố bấu quai sắc ỷ. Chăn cạ đây khua á, pá ạ. haaaaa
Bố: Pện ló….nèn chiêng bấu tán lỉn liểu…mà nhằng sle chắc cốc co…chắc tiểng phuối cúa dân tộc rầu thêm ớ. Cần ón cà này pây slon slư, pây hết việc quây rườn rèo phuối tiểng Keo vạ căn, rụ phuối tiểng nước noọc. Tiểng dân tộc rầu bấu phuối lè bấu chắc lố. Dà Bjóc tó bấu cụng pện nẩy…?
Nhạc nền bài hát về Tết
Cứ lẹo pi cáu, pi mâứ mà thâng cần cần tó hăn hun hỷ. Nèn chiêng bấu tán đảy pây lỉn liểu vạ căn, mà tẻo nhằng mì lại cúa đây cin. Tọ cụng mì lai cần nhằng khỏ khát dác dân cin tón nẩy, xa thắp tón đai lè chăn cạ dau hý thâng nèn vì bấu mì chèn dự cúa cái. Khỏ khát lè tuyện quá pi, boong hâu vận cổ hó đảy ngé pẻng tổm sle mì nèn chiêng đuổi pậu./.
Tiểu phẩm:
Tết đến rồi
Nhạc nền.
Đến Tết có khác, người người, nhà nhà chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng sao mà rộn ràng thế không biết. Bắt đầu từ ngày 25 tháng chạp, nhà nào lợn to người ta đã mổ rồi. Mấy ngày đấy không còn ai ra đồng nữa mà chỉ tập trung cho Tết. Những con lợn tết được vỗ béo riêng nó béo múp míp, vật xuống làm thịt và chế biến theo ý thích để ăn dần. Nào là lạp sườn, thịt treo gác bếp, nào là thịt ướp gói lá, giò chả, rồi đủ các món…Mấy ngày cuối cùng của năm đó, ngày nào cũng được hàng xóm gọi đi ăn lòng lợn, tiết canh. Nhà nhà gọi í ới đi không xuể. Còn lợn nhà nào bé thì sẽ thịt vào hôm 30, làm bữa tất niên luôn.
Mé: Tết đến nhiều thứ ăn, nhưng được tự tay gói cái bánh chưng thế này mới có không khí Tết. Con gái cao bằng sào mà không biết những việc này coi như nuôi phí cơm.
Phượng: ( giọng dài ra ) Mé ơi…. bây giờ tiện lắm, người ta toàn đặt bánh thôi. Tội gì làm cho lích kích, rườm rà. Nhà mình mua 3 cái thắp hương, 2 cái để ăn thế là xong Tết. Mé cứ thích bày vẽ cho mệt.
Mẹ: ( quả quyết ) Ngày Tết nó thiêng liêng và quan trọng lắm, chúng ta phải cúng để tiễn năm cũ đi, đón mừng năm mới chứ. Mé cứ phải tự tay làm mới thấy có Tết.
Phượng: ( hào hứng ) Thế thì mẹ dạy con đi, con sẽ cùng mẹ gói xem sao. Con ăn bánh chưng nhiều rồi, nhưng cũng chưa biết họ làm thế nào nó thành cái bánh.
Mẹ: ( khẳng định ) Bà ngoại gói bánh chưng nặn bằng tay thôi mà cái nào cái nấy đều nhau chằn chặn nhé. Không cần khuôn..
Phượng: Thảo nào mẹ gói nhanh và đẹp thế. Chẳng trách bố mê títttttt mẹ.
Mẹ: Cha bố nhà chị…..
Phượng: Mẹ ơi, từ ngày mùng 1 Tết trở đi
chúng ta phải lì xì nhau, phải không?
Mẹ: Ừ. Ông bà, cha mẹ sẽ lì xì tiền cho con cháu, để mọi sự được tốt lành.
Phượng: ( nhảy chân sáo ) Vậy mẹ lì xì cho con nhiều tiền tý nhé.
Mẹ: Lì xì gọi là có thôi, chứ ai lại cho trẻ con nhiều thế.
Nhạc cắt
Bố: ( nói thêm vào ) Trước đây, Tết đến vui lắm, ngày nay đơn giản quá nên sắp mất hết không khí Tết rồi. Ngày Tết xưa kia, ăn một miếng bánh chưng thơm mùi lá dong, những cánh đồng lúa chín vàng hiện ra trước mắt, tới những giọt mồ hôi cày cấy của người nông dân nữa.
Mẹ: ( nói buồn ) Bây giờ chúng nó nhìn bánh chưng bằng đôi mắt dửng dưng, rồi lắc đầu không thèm ăn lấy một miếng. Thế mới chán làm sao.
Bố: Khi đất trời vào Xuân, cây cối đơm hoa nẩy lộc. Người già thường kể truyện hay con cháu nghe. Ý là phải nhớ đến
cội nguồn của nó.
Nhạc cắt.
Bố: ( tiếng pháo nổ đì đẹt ) Mấy đứa, giao thừa đến rồi. Thời khắc này rất thiêng liêng, muốn xinh đẹp thì rửa mặt bằng nước hoa, mẹ đun sẵn rồi. Muốn học giỏi thì lấy vở ra học bài đi nào. Tác phong nhanh nhẹn thì mai này lớn lên mới nhanh nhẹn được.
Phượng: ( the thé ) Ối trồi ôi, mùi chè lam của mẹ thơm khắp nhà rồi, bố ơi.
Bố: Tết nhiều thứ ăn quá, chỉ có món chè lam của mẹ là nhất thôi.
Mẹ: ( Phượng định ăn bốc ) Ờ..ờ… cái tay kia kìa. Để sáng mai tôi cúng cụ đã chị ạ, rồi mời 2 bố con xơi. Ừ. Hử ư ư….
Nhạc nền.
Tết là dịp để mọi người đoàn viên, sum họp một nhà…nhưng cũng có rất nhiều người không được về nhà ăn Tết, đó là những người lính vẫn làm nhiệm vụ trực chiến nơi biên giới, ngoài hải đảo xa xôi vững đôi chân, chắc tay súng từng ngày, từng giờ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân vui Xuân, đón Tết…..
Phượng: Bố ơi, thế không biết ở những nơi xa xôi ấy có hoa đào, có bánh chưng, thịt lợn, có được lì xì không nhỉ ?
Bố: Có chứ. Có chứ. Có đầy đủ hết, không thiếu thứ gì. Chỉ khác mỗi cái là không có tiếng trẻ con vui đùa mà thôi.
Phượng: Bố ạ, con sẽ học thật giỏi, mai này con sẽ làm cô phóng viên. Rồi con sẽ được đến thăm những nơi đóng quân của các anh bộ đội xa nhà, con sẽ kể lại những công việc thầm lặng của các anh ở tiền tiêu bằng nét bút của con để mọi người cùng biết. Bố thấy ước mơ của con thế nào? Được không?
Bố: Rõ. Tôi là phụ huynh. Tôi duyệt ước mơ của đồng chí con gái rượu.
Phượng: (nũng nịu ) Bố ơi, Tết vui như thế nhưng anh em nhà cái Thảo, con chú Tường ở phố về quê chả biết Tết là cái gì, buồn cười lắm.
Bố: Ờ… ờ… nó không biết là phải. Nhà ở thành phố bé tý tẹo, căn phòng có mấy mét vuông, ra đường không có người lớn đi kèm, sợ bị xe cán, nên suốt ngày ru rú trong cái hộp, có đi đến đâu đâu mà biếttttttt.
Phượng: Chán, bố nhể. Hai đứa đấy nhìn thấy cây đào cũng không biết, thấy lá dong cũng không biết, ném còn, đẩy gậy, đánh yến cũng không biết. Nó gặp bà Lài: cháu chào bà ạ. Bà không biết nghe nên không chào lại nó. Nó lại chào hello, bà Lài chừng mắt mắng nó là người ở phố mà hỗn láo chứ. Con cười ngoác cả mồm bố ạ. haaaaa
Bố: Đấy… Tết không chỉ là để xum vầy, mà còn là cội nguồn để biết tiếng mẹ đẻ nữa. Người trẻ bây giờ rời nhà đi học, đi làm việc phải nói tiếng phổ thông hoặc nói tiếng nước ngoài, nên tiếng mẹ đẻ có nguy cơ bị mất dần đi. Chuyện bà Lài ban nãy là thế đấy.
Nhạc nền bài hát về Tết
Cứ mỗi độ Xuân về, từ giả đến trẻ đều háo hức. Tết đến không chỉ được vui chơi mà còn có nhiều thịt mỡ, dưa hành, bánh kẹo và nhiều thứ nữa. Nhưng cũng còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn, họ sợ Tết đến, vì không có tiền sắm Tết. Dù có thiếu đói quanh năm, nhưng họ vẫn cố gắng tự gói cái bánh chưng để tạo không khí gia đình ngày Tết./.
Viết bình luận