“A noo moon vêy zươc chô bơr pêê t’ngay, âi 2 c’xêê a noo căh bơơn chô, a noo moon lâng ca coon n’đil 3 c’moo, a noo chô vêy đơơng âng đong chụp 1 ta la cha nup za zum, tơợ xay xơ tươc đâu 8 c’moo âi căh vêy cha nup za zum âng pr’loọng đong…” Đh’riêng ch’êêc rêên âng a moó Thiều Thị Phương Nhung, k’điêl âng Thượng úy Trần Quốc Dũng, vel đong coh chr’val Cẩm Vĩnh, chr’hoong Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh truih ooy cr’noọ bh’rợ âng pr’loọng đong công dzợ la lơ lâng nâu câi căh mơ dzợ choom bhrợ têng.
Bơơn đơp xa nay ca ay loom ooy k’dic đay, a moó đơơh dzooc ooy xe moot tươc vel Cợp, chr’val Hướng Phùng, chr’hoong Hướng Hóa, đương kía xa nay ooy k’dic ting phút, p’rơơm vêy muy râu pr’đoọng pr’đhooi tươc lâng k’dic. N’đhang zâp râu p’rơơm âng a moó zêng bil bal bêl bêệ xe cứu thương đơơng âng a chăc Trần Quốc Dũng đhâc đhị zr’lụ hr’lang chô ooy thành phố Đông Hà. Bêl moot Quảng Trị, a moó Nhung năc moon pa glai lâng 2 ca coon, ca conh tr’đêêh dzung, a mế moot zư lêy. A moó Nhung xay moon, m’pâng ha dum ca coon t’đang điện t’mooh ca căn năc ca conh âi z’zăng, đoọng a đay lum pa prá lâng ca conh, bêl đêêc, a moó căh năl cơnh bhrợ dzợ. A noo Dũng vêy moon tuần n’nâu lưch boo tuh vêy chô ooy đong, pr’hêl Trung thu tơợ l’lăm công căh âi bơơn pa gơi đoọng ha ca coon, k’noọ g’luh n’nâu a noo chô vêy k’đhơợng chô đơơng lâng đoọng ha pêê ca coon lươt cha ơh. T’ngay 20/10 t’mêê đâu công năc t’ngay n’niên âng a moó Nhung. Zâp c’moo moot t’ngay n’nâu, pa zêng đong ăt pa zum muy đhị dh’rưah bhui har lâng ca coon hơnh deh t’ngay n’niên âng k’điêl. A moó Nhung ăt hay pr’dưr pr’dzoọng âng a noo Dũng bêl dưr lươt:“T’ngay đêêc a noo t’đang điện moon, a noo lươt pa bhrợ chô z’lưa, cha cha ha bu z’lưa, zâp bêl lơơng a noo buôn t’đang điện ooy đong đơơh, n’đhang ha dum đêêc 9 giờ m’pâng a đoo vêy t’đang điện lâng a noo pa prá lâng ca coon. Xang n’năc a noo moon lâng ca coon a noo đoọng ha ca coon 500 r’bhâu đoọng apêê ca coon câl pr’hêl Trung thu, n’đhang t’ngay n’năc 2 nhi p’niên k’ay căh bơơn pa gơi đoọng ha ca coon…”

P’căn Lương Thị Lý, ăt coh zr’lụ phố 2, phường 5, thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị năc ca căn âng chiến sĩ Lê Thế Linh, 1 coh 22 cán bộ, chiến sĩ căh ma mông đhị Đoàn Kinh tế Quốc phòng 337. P’căn Lý rêê t’đang đh’nơc ca coon bêl xe đơơng âng a chăc a noo Linh chô tươc thành phố Đông Hà. Bơr pêê tiếng đồng hồ l’lăm bêl dưr vaih hr’lang k’tiêc, chiến sĩ Lê Thế Linh t’đang điện pa prá lâng ca căn pa bhlâng đanh. Linh dzợ kiêng pa prá lâng zâp ngai coh đong lâng p’too moon zâp ngai coh đong bâc râu, pa bhlâng năc p’too moon apêê coh đong đh’cơnh coh boo tuh. Linh t’mooh ca căn, đac tuh moot ooy đong doó đhộ, đh’râu dhd’rí doó crêê dzêp dzong, p’too moon ca căn oó lâh lươt ooy lơơng bêl boo ngân, đhí k’rơ. Pa prá lâng zâp ngai xang, Linh moon lươt bêch. Ca căn âng Linh năc đhêêng loon p’too moon ca coon xâp pa ngăn oó cha kêêt. P’căn Lương Thị Lý căh bhr’nêy năc đoo g’luh pa rá điện thoại x’ría hơớ lâng Linh lâng zâp ngai coh đong. Bâc chu t’đang điện chô ooy đong, Linh moon, xang bêl chô n’đăh lính, vêy lươt pa bhrợ ooy k’tiêc k’ruung n’lơơng zooi ca conh ca căn chroót nợ lâng t’bơơn zên pay k’điêl. Nâu câi, ca coon n’jưih âng đoo âi chô lâng ăt bêch pr’ngâu, căh tộ xơợng đh’riêng t’đang âng ca căn, âng ma nưih đong dzợ; zâp râu cr’noọ bh’rợ ăt cơnh đêêc ta đơc lơi la lơ cơnh lâng chiến sĩ p’niên 25 c’moo:“Bêl đêêc 9 giờ t’đang điện chô năc tươc 1 giờ ha dum hr’lang k’tiêc. 9 giờ a đoo t’đang điện ooy cu, a cu ca ay tu cơnh đêêc t’mooh xơợng, p’too a cu, a mế ơi đac moot ooy đong doó, a mế ca ay năc ngai ha dưr pa dzooc dhd’râu đh’rí ooy dal đoọng ha mế. A đoo lướt bộ đội năc bh’rợ căh choom căh bhrợ. A cu ca ay căh choom bhrợ râu rí, ca conh năc lươt bhrợ thuê, nâu câi tơt hay chơớ ca coon, loom luônh cơnh n’glooh k’rứt zêng./.”
Vụ sạt lở đất tại Đoàn Kinh tế - Quốc phòng 337:
Những món quà của người lính chưa kịp gửi về gia đình
PV Thanh Hiếu/VOV miền Trung
Sau 40 giờ khẩn trương tìm kiếm, 22 thi thể của các chiến sỹ bị vùi lấp trong vụ sạt lở đất tại Đoàn Kinh tế Quốc phòng 337 ở huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị đã được tìm thấy. Vượt qua quãng đường dài nhiều điểm sạt lở nghiêm trọng, lũ quét rình rập, những chuyến xe đã đưa thi thể các anh về nhà thi đấu đa năng thành phố Đông Hà để chuẩn bị tang lễ. Ở hậu phương, những mẹ già, vợ trẻ, con thơ vẫn ngóng trông tin tức của các anh từng giây, khóc cạn nước mắt khi nhận ra mặt chồng, con. Ngày 20/10 năm nay trở thành ngày đẫm nước mắt của những người mẹ, người vợ, những phụ nữ quen thân với 22 cán bộ, chiến sĩ vừa hy sinh trong vụ sạt lở kinh hoàng. Các anh ra đi mang theo nhiều dự định dang dở, những bông hoa các anh chưa kịp tặng mẹ, tặng vợ trong ngày dành riêng cho phụ nữ.

“Anh dự định là xin về ít ngày chứ 2 tháng rồi anh chưa được về, anh nói là con gái tròn 3 tuổi rồi, anh về cả nhà chụp 1 cái ảnh gia đình, chứ cưới nhau được 8 năm rồi chưa có ảnh gia đình, chỉ mới có 1 cái ảnh chung thôi…” Tiếng khóc nghẹn ngào của chị Thiều Thị Phương Nhung, vợ của Thượng úy Trần Quốc Dũng, quê ở xã Cẩm Vĩnh, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh kể về những dự định của gia đình vẫn còn dang dở và giờ không thể thực hiện được.
Nhận được tin dữ về chồng mình, chị tức tốc bắt xe đi vào tận thôn Cợp, xã Hướng Phùng, huyện Hướng Hóa, ngóng tin chồng từng phút, mong một phép màu kỳ diệu, may mắn đến với anh. Nhưng mọi hy vọng của chị đều sụp đổ khi chiếc xe cứu thương chở thi thể anh Trần Quốc Dũng rời khỏi hiện trường sạt lở về thành phố Đông Hà. Lúc vào Quảng Trị, chị Nhung phải nói dối với 2 con rằng, bố bị gãy chân, mẹ vào để chăm sóc bố. Chị Nhung tâm sự, nửa đêm con gọi điện vào hỏi mẹ là bố đã đỡ chưa, cho con gặp bố với, lúc đó chị không biết phải làm thế nào. Anh Dũng có hẹn tuần này hết mưa lũ sẽ về, món quà Trung thu từ dịp trước vẫn chưa gửi về cho con được, dự định đợt này anh sẽ đem về và cho các con đi chơi. Hôm nay là ngày 20/10 cũng là sinh nhật của chị Nhung. Mọi năm vào ngày này, cả nhà quây quần bên nhau vui cùng con cái trong 1 bữa tiệc mừng sinh nhật vợ. Chị Nhung nhớ mãi hình ảnh anh Dũng trước lúc ra đi:“Hôm đó anh gọi về anh bảo anh đi làm về muộn, ăn tối muộn, bình thường anh gọi về sớm nhưng tối đó 9 rưỡi anh mới gọi và anh nói chuyện với con. Rồi anh nói với con là anh cho con 500 ngàn để các con mua quà Trung thu nhưng hôm đó 2 con bị ốm không gửi được cho con…”
Bà Lương Thị Lý, ở khu phố 2, phường 5, thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị là mẹ của chiến sĩ Lê Thế Linh, 1 trong 22 cán bộ, chiến sĩ gặp nạn tại Đoàn Kinh tế Quốc phòng 337. Bà Lý khóc gọi tên con khi chiếc xe đưa thi thể anh Linh về đến thành phố Đông Hà. Vài tiếng đồng hồ trước khi xảy ra vụ sạt lở, chiến sĩ Lê Thế Linh gọi điện về nói chuyện với mẹ rất lâu. Linh còn muốn nói chuyện với mọi người trong nhà và dặn dò mọi người trong gia đình nhiều thứ, đặc biệt là nhắc cả nhà cẩn thận trong mưa lũ. Linh hỏi mẹ, nước lũ vào nhà cao lắm không, đồ đạc có ướt không, nhắc ba mẹ hạn chế đi lại khi mưa to, gió lớn để an toàn tính mạng. Nói chuyện với mọi người xong, Linh bảo đi ngủ. Mẹ của Linh cũng chỉ kịp nhắc con mặc thêm áo vào kẻo lạnh. Bà Lương Thị Lý không thể ngờ đó là cuộc điện thoại cuối cùng Linh gọi về nói chuyện với mọi người. Nhiều lần gọi điện về gia đình, Linh nói rằng sau khi xong nghĩa vụ, sẽ đi xuất khẩu lao động giúp ba mẹ trả nợ và kiếm ít tiền rồi về lấy vợ. Giờ đây, con trai của bà đã về mà nằm im lìm, không chịu nghe tiếng gọi của người thân; mọi dự định mãi mãi dang dở với chiến sĩ trẻ tuổi 25 tuổi:“Lúc đó 9 giờ điện về thì đến 1 giờ thì bị sập. 9 giờ em nó gọi về cho mẹ, mẹ đau nên gọi về hỏi thăm, dặn mẹ là mẹ ơi nước có vô nhà không, mẹ đau thì ai bưng đồ lên cho mẹ. Em nó trúng tuyển đi bộ đội là nhiệm vụ cần phải đi. Mẹ đau không làm gì được, ba đi làm thuê, giờ ngồi thương tiếc đứa con mà quặn đau, đứt óc đứt tai…"./.
Viết bình luận