Đhr’nông đông k’tứi âng nghệ nhân k’bang Trần Ngọc Nương cóh zr’lụ phố 6, thị trấn Cần Đước, Long An ta luôn r’rộ r’răm xa’nưl n’jưl, xa’nưl pr’hát âng học viên ting ặt pa choom ting cơnh moon pa choom âng thầy. Đợ xa’nưl pr’hay cha ngaách âng bài Bắc, bài Oán dưr chr’va xưl pazưm đh’rứah lâng xa’nưl n’jưl pr’hay ha ngur, âng đơơng đoọng ha hêê xơợng cha ngaách pr’hay lâng têêm ngăn cóh vel bhươl miền Tây Nam bộ. Bấc bêl cóh lớp nắc ting xơợng p’rá cr’chăng âng thầy lâng trò bêl vêy ngai hát lết cắh cậ t’coọ t’pêếh cắh crêê phím. “Acu kiêng đờn ca tài tử nam bộ, hân đhơ cơnh đêếc cắh lấh năl gít, nắc lêy chô tước đhị a’dêy Nương đoọng pa choom đoọng bơơn năl lấh mơ. Zâp bêl hát mưy c’nắt đờn ca tài tử nắc acu xơợng chr’nắp lâng tự hào bhlâng”, ađhi Võ Minh Hiếu cóh thị trấn Cần Đước, ting pa choom cóh lớp nâu 2, 3 c’xêê đâu xay moon.
Bấc học trò chấc lêy tước nghệ nhân Trần Ngọc Nương đoọng chấc lêy năl ooy nghệ thuật đờn ca tài tử Nam Bộ cắh nặc mưy n’jưl pr’hay chr’nắp âng đoo, nắc dzợ râu cr’noọ bh’rợ âng mưy nghệ nhân đoọng ha pr’hát xa’nưl acoon cóh, bhiệc nâu bơơn bhrợ p’cắh đhị bhiệc pa choom đoọng. cóh lớp học t’coóh vêy bấc học viên k’bang. Đợ apêê kiêng lâng choom choom, t’bhlâng lêy pa choom nắc đấh choom, ha dợ lâng đợ apêê t’mêê, lấh mơ nắc apêê k’bang, t’coóh lêy k’đhơợng pa choom lâng têy đoọng k’đhơợng đợ n’jưl, hát bấc chu, tr’xin j’ooi đoọng apêê hay lâng bhiệc moon pa choom lâng boọp. “Moon zr’nưm pa choom cung bấc, năl bản pêê nam, cha’pắt bắc, 7 hạ cung bơơn zệt lấh bài. Lướt ooy a’dêy pa choom nắc cung liêm ta níh pa choom đoọng, acu cung p’gít lêy pa choom nắc vêy choom, bài cung k’đhạp hân đhơ cơnh đêếc, tu kiêng nắc acu cung t’bhlâng pa choom”, amoó Nguyễn Thị Thuỳ Trang cóh thị trấn Cần Đước moon.
N’niên váih cóh pr’loọng đông vêy tước 15 đhi noo bhrợ têng bh’rợ đh’đhêếh, tơợ bêl xoọc 4 c’moo ha dợ, cr’liêng mắt âng t’coóh Trần Ngọc Nương cắh dzợ bơơn lêy tr’ang. Pr’loọng đông đoọng t’coóh ting pa choom chữ nổi bêl xoọc 14 c’mô, xang nặc pa choom chi ớh piano, hân đhơ đêếc, tu pr’ắt tr’mung zr’nắh k’đhạp nắc t’coóh đhêy học. Cơnh đêếc nắc t’coóh chấc k’tom zên lêy pa choom cổ nhạc, xơợng ha ooy váih thầy pa choom nắc chấc lêy ta moóh pa choom lâng cr’noọ t’bhlâng lêy bơơn bhrợ mưy bh’rợ băn t’mung c’la đay, cắh vêy chấc g’nưm ooy pr’loọng đông.
Apêê doọ râu ma khuých goo nắc pa choom n’jưl ơy zr’nắh, manứih k’bang cơnh t’coóh lêy pa choom nắc ting zr’nắh lấh mơ, tu nắc mưy g’nưm cha’mêết ooy c’toọr lâng ting năl đợ râu cắh crêê ooy âm điệu. Hân đhơ cơnh đêếc, tu chắp kiêng lâng pr’hát xa’nưl acoon cóh lâng cắh ha mơ pa đhêy pa choom, xoọc đâu thầy Trần Ngọc Nương cắh mưy choom chi’ớh guita nắc dzợ choom chi’ớh đờn sễn, đờn cò, đờn hạ uy di... Lưm đợ apêê tr’cơnh pr’ắt tr’mung nắc t’coóh đơơng chô pa choom đoọng, đoọng zúp apêê vêy bơơn pa’xoọng zên. Vêy cr’chăl t’ngay pr’loọng đông t’coóh nắc lêy trông dấc lấh k’zệt cha nặc ha dợ cắh chấc xay moon ooy zên bạc, mưy apêê học trò lêy pa choom liêm choom, ta’níh nắc đoo râu chr’nắp liêm lâng t’coóh.
Bấc ooy bơơn năl xơợng xay moon ooy t’coóh, vêy ngai tơợ Đồng Tháp, Sóc Trăng, Trà Vinh cung chấc lêy đhị t’coóh đoọng pa choom. lâng t’coóh, pr’ắt tr’mung hân đhơ zr’nắh k’đhạp nắc đoọng chrooi pa’xoọng zư lêy xa’nưl n’jưl ty chr’nắp nắc cắh râu chấc k’noọ. “Acu nắc mưy kiêng zư lêy tr’coọ xa’nưl acoon cóh âng zi, cắh vêy chấc pay zên học. Apêê ađhi kiêng pa choom nắc tự chấc lêy chô ooy đâu, vêy ngai chắp kiêng bhlâng ha dợ cắh vêy đhị pa choom, ha dang vêy lướt tước đâu bhuốih tổ xang nặc lêy pa choom luôn”, nghệ nhân Trần Ngọc Nương đoọng năl.
Lấh m’pâng lang mamung ắt pazưm lâng bh’rợ đờn ca tài tử lâng tr’coọ xa’nưl acoon cóh, nghệ nhân Trần Ngọc Nương nắc ơy pa choom đoọng bh’rợ tr’nêng nâu đoọng ha bấc lang học trò. Pr’ắt tr’mung t’coóh nắc xa’nay t’ruíh pr’hay chr’nắp ooy mưy nghệ sĩ bhriêl choom, dưr zi’lấh râu zr’nắh ta bhứch ooy pr’ắt tr’mung. Bấc học trò t’coóh nắc ơy pa choom liêm choom, âng đơơng cr’liêng pr’hát tước zâp ooy, bhrợ padưr c’rơ chr’nắp liêm đoọng ha môn nghệ thuật đờn ca tài tử./.

(Ảnh: Báo Long An)
Lớp dạy đờn ca tài tử của nghệ nhân đặc biệt
(VOV)
Sinh ra và lớn lên ở huyện Cần Đước, tỉnh Long An - cái nôi của đờn ca tài tử Nam bộ nên tình yêu dành cho lời ca, tiếng đàn đã thấm sâu vào máu của nghệ nhân khiếm thị Trần Ngọc Nương. Dù đôi mắt không lành lặn, nhưng với tài năng và sự khổ luyện, ông đã mang tiếng đàn vươn xa, truyền dạy nghề cho nhiều nghệ sĩ trẻ với tất cả sự tận tâm.
Căn nhà nhỏ của nghệ nhân khiếm thị Trần Ngọc Nương ở khu phố 6, thị trấn Cần Đước, Long An luôn rộn ràng tiếng đàn, tiếng hát của học viên chăm chỉ luyện tập theo lời chỉ dạy của thầy. Những âm điệu ngân nga của bài Bắc, bài Oán vang lên hòa cùng tiếng đàn da diết, mang đến cảm giác dễ chịu và bình yên ở làng quê miền Tây Nam bộ. Thỉnh thoảng trong lớp rộ lên tiếng cười của thầy và trò khi có ai đó hát sai lời hay gõ không đúng phím. “Em thích đờn ca tài tử Nam bộ nhưng chưa hiểu lắm nên đến chỗ chú Nương học để được biết thêm nhiều kiến thức. Mỗi khi hát một câu đờn ca tàu tử thì em thấy rất là thiêng liêng, tự hào”, em Võ Minh Hiếu ở thị trấn Cần Đước, theo học ở lớp này vài tháng nay nói.
Nhiều học trò tìm đến nghệ nhân Trần Ngọc Nương để tìm hiểu về nghệ thuật đờn ca tài tử Nam bộ không chỉ vì ngón đàn điêu luyện của ông, mà còn vì cái tâm của một nghệ nhân dành cho âm nhạc dân tộc, điều này được thể hiện qua cách truyền dạy. Trong lớp học của ông có nhiều học viên khiếm thị. Những ai có năng khiếu và chịu khó luyện tập thì tiến bộ nhanh, còn với những học trò mới, đặc biệt là học trò khiếm thị, ông phải cầm tay đặt lên cần đàn, hát và đàn nhiều lần, chậm rãi để họ nhớ bằng hình thức truyền khẩu. “Nói chung học cũng nhiều lắm, biết bản 3 nam 6 bắc, 7 hạ cũng học được mười mấy bài. Qua chú học thì cũng tận tình dạy, mình chăm chú học mới hiểu, bài cũng khó nhưng vì ham quá nên tôi cũng cố gắng học”, chị Nguyễn Thị Thùy Trang ở thị trấn Cần Đước nói.
Sinh ra trong gia đình có đến 15 anh em làm nghề rèn, từ năm 4 tuổi, đôi mắt của ông Trần Ngọc Nương không còn nhìn thấy ánh sáng. Gia đình cho ông theo học chữ nổi năm 14 tuổi, rồi sau đọc học đàn piano, nhưng vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên ông phải nghỉ học nửa chừng. Vậy là ông dành dụm tiền đi học cổ nhạc, hễ nghe ở đâu có thầy là tìm đến “tầm sư học đạo” với quyết tâm phải có cái nghề nuôi sống bản thân chứ không phụ thuộc gia đình.
Người bình thường học đàn đã khó, người khiếm thị như ông lại càng khó khăn hơn vì chỉ dựa hoàn toàn vào đôi tai để học và nhận ra những sai lệch về âm điệu. Thế nhưng, nhờ niềm đam mê mãnh liệt với với âm nhạc dân tộc và không ngừng khổ luyện, giờ đây ông Trần Ngọc Nương không chỉ chơi được guitar mà còn thành tạo cả đờn sến, đờn cò, đờn hạ uy di... Gặp những người đồng cảnh ngộ, ông đưa về nhà truyền dạy ngón đờn, lời ca để giúp họ kiếm thêm thu nhập. Có thời gian gia đình ông cưu mang mười mấy người mà chẳng nề hà chuyện tiền bạc, miễn học trò tiến bộ từng ngày thì đó là niềm hạnh phúc của ông.
Tiếng lành đồn xa, có người quê tận Đồng Tháp, Sóc Trăng, Trà Vinh cũng đến tìm đến học. Đối với ông, cuộc đời dù khổ nhưng để góp phần gìn giữ tiếng đàn truyền thống thì chẳng cần phân vân, nghĩ ngợi gì. “Tôi chỉ muốn bảo tồn âm nhạc dân tộc của mình thôi chứ không nhận học phí. Các em muốn học thì tự tìm đến đây, có đứa nó đam mê quá, không biết chỗ nào dạy, chỉ cần tới đây cúng tổ xong thì học thôi”, nghệ nhân Trần Ngọc Nương cho biết.
Đã hơn nửa cuộc đời gắn bó với nghiệp đờn ca tài tử và nhạc cụ dân tộc, nghệ nhân Trần Ngọc Nương đã truyền lửa nghề cho rất nhiều thế hệ học trò. Cuộc đời ông là câu chuyện xúc động về một nghệ sĩ tài hoa, vượt lên số phận và dống hết lòng với mọi người. Nhiều học trò của đã thành tài, mang lời ca tiếng hát đến mọi nơi, tạo nên sức sống mạnh mẽ cho bộ môn nghệ thuật đờn ca tài tử./.
Viết bình luận