Công cơnh bâc c’cir văn hoá phi vật thể n’lơơng âng VN, pr’hát t’nơớt nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl cóh Quảng Ninh xoọc ắt đhị đhr’năng dưr bil. Hân đhơ cơnh nắc vêy ta xay moon c’cir văn hoá phi vật thể âng k’tiếc k’ruung, nắc xoọc đâu tỉnh Quảng Ninh cắh ơy vêy chính sách hân đoo đoọng zúp zooi zư lêy lâng rau pr’hát ty đanh n’nâu.
Mơ 95 c’moo, hân đhơ mắt la lêy cắh gít, dzung bhr’dang lướt cắh dzợ ta béch nắc manuýh g’lăng z’hai Đặng Thị Tư ắt cóh thị trấn Đầm Hà, chr’hoong Đầm Hà, Quảng Ninh nắc dzợ pa bhlâng kiêng hát nhà tơ, hát đhị p’loong đông bhươl cơnh dzợ c’mor ahay. Dưr váih tơợ pr’loọng đông vêy 3 lang manuýh bhrợ têng bh’rợ n’nâu, a dếch Đặng Thị Tự nắc vêy da dếch lâng k’căn pa choom bêl mơ 16 c’moo. Lâng bhr’ươl k’rơ, a dếch nắc muy cóh pazêng apêê hát đơớh bơơn lướt hát cóh pazêng đông bhươl đhị chr’hoong cóh xoọc đêếc. Xang bấc c’moo zr’nắh k’đháp, t’bhlâng bhrợ cha xoọc đâu nắc đhiệp muy a dếch Đặng Thị Tự dzợ t’bhlâng bhrợ têng bh’rợ n’nâu, lâng cr’noọ nắc tu kiêng. Xoọc đâu a dếch nắc muy bha lâng cóh chr’hoong Đầm Hà dzợ háy lâng choom hst 9 cơnh bhr’ươl pr’hát ty âng pr’hát, t’nơớt nha tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl.
Bêl ahay đh’rứah lướt học đh’rứah lướt hát cóh zập p’loọng đông bhươl cr’noon, nắc 3, 4 cha nắc tr’pác, muy ha riêng đồng xoọc đêếc bấc pa bhlâng. Xoọc đêếc lướt hát đhị p’loọng đông bhươl nắc apêê a bhướp đoọng mơ ooy nắc đươi mơ đêếc.
Cắh muy manuýh g’lăng z’hai Đặng Thị Tự, 2 cha nắc manuýh g’lăng z’hai Hoàng Thị Thảo ( 80 c’moo) lâng Nguyễn Thị Từ ( 85 c’moo) âng c’cir n’nâu công lum pr’ắt tr’mông zr’nắh k’đháp, pr’ắt tr’mông nắc g’nưm ooy k’coon ch’chau. Vêy ta xay moon tơợ c’moo 2011, nắc tước nâu cơy lấh ooy bha ar xay moon, huy hiệu, ooy mặt quyền lợi ooy vật chất pazêng apêê g’lăng z’hai cóh đâu cắh ơy vêy bh’rợ zúp zooi hân đoo. Muy bơr rau zên ta cher đoọng đơớh hân nắc cắh zập đoọng zúp zooi, pa dưr c’rơ bh’rợ tr’nêng nghệ thuật đoọng ha bh’rợ n’nâu. Lấh n’nắc, pazêng apêê g’lăng z’hai cóh xuôi công ma t’coóh đhưr ặ, bh’rợ zúp zooi ha dang cắh bhrợ têng tơợ nâu cơy nắc đhơ đhơ cơnh công z’lưa. T’coóh Chu Tú Quận, Chủ tịch Hội văn nghệ ty đanh chr’hoong Đầm Hà prá:
Zên đoọng ha pazêng manuýh g’lăng z’hai nắc cắh vêy. Ba bi cơnh đợ apêê tỉnh n’lơơng nắc dzợ đoọng lương ha manuýh g’lăng z’hai tơợ quỹ âng tỉnh nắc 1 ức đồng muy c’xêê, ha dợ prang tỉnh Quảng Ninh vêy 29 manuýh g’lăng z’hai nắc đợ zên đoọng ha pazêng manuýh g’lăng z’hai n’nắc nắc cắh vêy. Apêê đoo ắt mamông cắh dzợ mơ đanh, ha dang cắh ng’bhrợ têng bh’rợ zúp zooi n’nâu nắc văn hoá phi vật thể nắc dưr bil.
Bh’rợ zư lêy lâng pa dưr văn hoá phi vật thể hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl bấc bhlâng nắc đươi ooy c’bhúh. Hội văn nghệ ty đanh tỉnh Quảng Ninh công ơy bhrợ t’váih lớp pa choom hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl đhị Vân Đồn, Hạ Long, Đầm Hà nắc pazêng lớp học n’nâu tước nâu cơy cắh vêy ta bhrợ ta luôn. Đhị đêếc cậ, tu cắh vêy zên pa bhrợ têng, c’bhúh bhrợ têng bh’rợ ty đanh âng chr’hoong Đầm Hà mơ 3 c’xêê nắc bơơn tr’lum, pa choom hát, t’nơớt muy chu. Bấc apêê vêy bhr’ươl liêm, crêê lâng pr’hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl nắc trơ vâng lâng bh’rợ bhrợ cha, tu cơnh đêếc nắc công đơớh lơi, cắh dzợ ting bhrợ têng. Rau choom xay moon bhlâng nắc bh’rợ hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl k’đháp ma mơ lâng ng’hát ca trù, tu cơnh đêếc đợ manuýh choom hát nắc m’bứi pa bhlâng. Cơnh lâng pr’hát n’nâu công cắh bhrợ ha pêê ta đhâm c’mor kirng, tu cơnh đêếc manuýh p’niên bhlâng ting pa choom hát pr’hát n’nâu nắc công lấh 50 c’moo, bh’rợ đoọng choom hát pazêng cơnh bhr’ươl pr’hát công zr’nắh k’đháp. Đoọng zư nhâm mâng pazêng pr’hát, 2 a nhi g’lăng z’hai Hoàng Thị Thảo lâng Nguyễn Thị Từ âng cr’noon
Acu xoọc đâu nắc kiêng pa choom đoọng ha p’niên mơ 16, 17 c’moo tếh ooy piing. Pa choom cơnh đêếc nắc đoọng pa dưr lâng zư bh’rợ tước ooy lang t’tun, ha dợ apêê đoo cắh tộ tước ooy đông zi đoọng pa choom. Ha dang nâu cơy apêê đoo kiêng học nắc acu pa choom đoọng, acu doọ rau chơợ.
Zư lêy c’cir phi vật thể p’têết lâng pr’ắt tr’mông âng đhanuôr, pazêng rau bh’rợ biểu diễn nắc bh’rợ liêm choom bhlâng đoọng c’cir ắt mamông cóh đhanuôr. Pa bhlâng nắc hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl nắc vêy ta p’cắh cóh bhiệc bhan đhị đông bhươl cr’noon cóh hân noo ha pruốt. UBND tỉnh Quảng Ninh công ơy chêếc lêy zư đớc, xrặ bhrợ lâng ghi âm pazêng rau pr’hát, t’nơớt đhị p’loọng đông bhươl, hát nhà tơ đoọng bhrợ pr’đươi ch’mêết lêy. Hân đhơ cơnh đêếc bh’rợ n’nâu cắh ơy zập đoọng zư lêy c’cir văn hoá phi vật thể đoọng ting t’ngay dưr bil cơnh rau xay moon âng t’coóh Nguyễn Mạnh Hà, Phó giám đốc Sở VHTT lâng DL Quảng Ninh.
Nắc ng’choom moon apêê g’lăng z’hai ta ha ting t’ngay cắh dzợ, tu cơnh đêếc bh’rợ pa choom cớ nắc công k’đháp. Zr’lụ dưr váih âng hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl nắc tơợ zr’lụ miền Đông: Móng Cái, Hải hà, Vân Đồn, tu cơnh đêếc bh’rợ choom pa choom ooy zr’lụ TP Hà Long cắh cậ n’đắh Tây Quảng Ninh công zr’nắh k’đháp pa bhlâng. Azi t’bhlâng pa chắp ch’mêết lêy gít lấh mơ, tr’nơớp đơn vị nghệ thuật chuyên nghiệp nắc t’bhlâng k’đhơợng lêy, bhrợ bh’rợ văn hoá ty đanh nắc dưr váih sân khấu hoá, nâu đoo công nắc rau zr’nắh k’đháp. Đoọng bhrợ têng cớ, xrặ bhrợ cớ nắc bh’rợ k’rong bấc c’rơ, zên đoọng bhrợ têng.
Nắc đơớh vêy bh’rợ bhrợ têng crêê cơnh, cơnh đơớh vêy p’xoọng zr’lụ bhrợ têng bh’rợ hát nhà tơ, hát đhị p’loọng đông bhươl vêy ta biểu diễn, chr’nắp bhlâng nắc đơớh vêy chính sách pa xiêr đợ rau zr’nắh k’đháp đoọng zư rau chr’nắp pr’hay ha bh’rợ văn hoá ty đanh âng acoon manuýh ha dzợ rau chr’nắp bhlâng nắc k’rang tước ooy manuýh g’lăng z’hai t’coóh ta ha. Apêê đoo nắc kho dữ liệu mamông, nắc đơớh vêy ng’zư lêy ha dang cắh nắc z’lưa pa bhlâng. Ha dợ lâng apêê ta đhâm c’mor nắc vêy bh’rợ pa hêl apêê đoo, đoọng chắp hơnh bh’rợ tr’nêng crêê cơnh, p’têết ch’ngai c’lâng dưr váih, zư nhâm mâng rau chr’nắp âng c’cir văn hoá phi vật thể cóh Quảng Ninh moon la lay, ting chrooi đoọng bhrợ t’bấc rau chr’nắp pr’hay ha văn hoá VN ng’moon zazum./.
QUẢNG NINH: NGƯỜI DÂN LOAY HOAY VỚI VIỆC BẢO TỒN DI SẢN
Cũng giống như nhiều di sản văn hóa phi vật thể khác của Việt Nam, hát múa nhà tơ, hát cửa đình ở Quảng Ninh đang đứng trước nguy cơ mai một, thất truyền. Mặc dù đã được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, song hiện nay tỉnh Quảng Ninh chưa có chính sách để hỗ trợ hay bảo tồn đối với loại hình hát xướng dân gian này.
Ở tuổi 95, dù mắt đã mờ, chân đã chậm nhưng nghệ nhân Đặng Thị Tự ở thị trấn Đầm Hà, huyện Đầm Hà, Quảng Ninh vẫn say mê hát nhà tơ, hát cửa đình như thời son trẻ. Xuất thân trong gia đình có ba thế hệ theo nghề, cụ Đặng Thị Tự được bà ngoại và mẹ truyền dạy khi mới 16 tuổi. Với chất giọng cao, trầm ấm cụ là một trong những ca nương sớm được đi hát tại các đình làng trong huyện bấy giờ. Sau nhiều năm vất vả, bôn ba với cuộc sống cơm, áo, gạo tiền hiện chỉ còn riêng cụ Đặng Thị Tự gắn bó với nghề chỉ đơn giản là vì yêu, vì thích và vì say mê. Hiện nay cụ là người duy nhất ở huyện Đầm Hà còn nhớ và hát được 9 giọng hát cổ của hát múa nhà tơ, hát cửa đình.
“Ngày trước thì đi học đi hát ở mỗi cửa đình thì ba bốn người chia nhau, trăm đồng là nhiều là to lắm rồi. Bây giờ đi hát ở cửa đình thì các cụ cho ngần nào thì hưởng ngần ấy.”
Không chỉ riêng nghệ nhân Đặng Thị Tự, 2 nghệ nhân Hoàng Thị Thảo(80 tuổi) và Nguyễn Thị Từ (85 tuổi)của di sản này cũng có cuộc sống khá chật vật, chủ yếu sống dựa vào con cháu. Được công nhận từ năm 2011, song cho đến nay ngoài giấy chứng nhận danh hiệu, huy hiệu, về mặt quyền lợi vật chất các nghệ nhân chưa được trợ cấp bất cứ khoản nào. Một vài khoản khen thưởng, trợ cấp đột xuất không đủ để bảo trợ cho sức lao động nghệ thuật với loại hình này. Hơn nữa, các nghệ nhân cũng đã ở tuổi xưa nay hiếm, việc trợ cấp nếu không thực hiện từ bây giờ, chắc chắn sẽ muộn. Ông Chu Tú Quận, chủ tịch hội văn nghệ dân gian huyện Đầm Hà nói:
“Cái thù lao đối với nghệ nhân gần như là không có. Ví dụ như những tỉnh khác người ta có trả lương cho nghệ nhân bằng quỹ của tỉnh là một triệu một tháng, nhưng mà cả tỉnh Quảng Ninh có 29 nghệ nhân nhưng mà thù lao cho nghệ nhân ấy chưa có. Quãng đời người ta còn lại rất là ngắn ngủi, nếu mà không làm cái này thì cái văn hóa phi vật thể sẽ mất dần và gần như hết.”
Việc duy trì và bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể quốc gia hát nhà tơ, hát cửa đình hiện chủ yếu dựa vào các các câu lạc bộ. Hội văn nghệ dân gian tỉnh Quảng Ninh cũng từng mở các lớp học hát nhà tơ, hát cửa đình tại Vân Đồn, Hạ Long, Đầm Hà nhưng các lớp học này đến nay không được duy trì. Bên cạnh đó do không có kinh phí hoạt động, câu lạc bộ dân gian huyện Đầm Hà 3 tháng mới gặp gỡ, sinh hoạt một lần. Nhiều thành viên có chất giọng tốt, phù hợp với hát nhà tơ, hát cửa đình nhưng bận bịu mưu sinh với cuộc sống nên cũng sớm rời câu lạc bộ. Điều đáng nói là cách hát nhà tơ, hát cửa đình khó không kém gì hát ca trù vì vậy rất kén người hát. Lối hát này cũng không hấp dẫn giới trẻ tham gia, vì vậy thành viên trẻ nhất của câu lạc bộ thôn
“Tôi bây giờ chỉ thích dạy những đứa mười mấy tuổi. Dạy một lớp như vây để nối nghiệp mãi về sau nhưng chúng không đến nhà chúng tôi học đâu. Bây giờ nó học tôi cũng dạy tiếp, tôi k tiếc đâu.”
Bảo tồn di sản phi vật thệ gắn với các cộng đồng dân cư, các loại hình biểu diễn là phương pháp hữu hiệu để di sản sống trong quần chúng nhân dân. Nhất là hát nhà tơ, hát cửa đình chỉ được biểu diễn ở không gian lễ hội tại các đình làng vào đầu xuân. UBND tỉnh Quảng Ninh cũng đã sưu tầm, ghi chép và ghi âm tất cả các bài hát, múa cửa đình, hát nhà tơ để làm tư liệu. Tuy nhiên hoạt động này chưa đủ để bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể đang dần mai một như chia sẻ của ông Nguyễn Mạnh Hà, Phó giám đốc Sở Văn hóa thể thao và du lịch Quảng Ninh:
“Phải nói là đội ngũ các nghệ nhân lớn tuổi đã dần dần mai một cho nên công tác truyền dạy lại cũng rất khó khăn. Cái nôi của hát nhà tơ múa, hát múa cửa đình khu vực miền Đông: Móng Cái, Hải Hà, Vân Đồn nên việc truyền được vào khu vực trung tâm thành phố Hạ Long hay phía Tây Quảng Ninh cũng là cả một vấn đề. Chúng tôi cần nghiên cứu kỹ hơn, trước mắt các đơn vị nghệ thuật chuyên nghiệp sẽ tiếp quản, biến hoạt động văn hóa dân gian trở thành sân khấu hóa, đây cũng là một khó khăn. Để dàn dựng lại, biên tập lại là vấn đề cần phải huy động nhân lực, kinh phí để thực hiện.”
Cần có nhiều hành động thiết thực như có thêm các sân chơi để hát nhà tơ, hát cửa đình được biểu diễn đặc biệt cần có chính sách riêng bớt đi những khó khăn để giữ lửa cho các loại hình văn hóa dân gian của dân tộc mà trước hết là quan tâm đến lớp nghệ nhân cao tuổi. Họ là kho dữ liệu sống, cần được bảo tồn cấp bách nếu không sẽ muộn. Còn với người trẻ tuổi là nguồn động viên để họ yêu qúy nghề nghiệp một cách thực sự, nối dài con đường phát triển, bảo tồn giá trị của di sản văn hóa phi vật thể ở Quảng Ninh nói riêng, góp phần làm phong phú cho nền văn hóa Việt Nam nói chung./.
Viết bình luận