Rau t’bhlâng k’rơ pa bhlâng âng ađoo p’niên pân juýh dzuung thuỷ tinh
Thứ bảy, 00:00, 03/11/2018
Crêê cr’ăy n’hang thuỷ tinh tơợ bêl n’niên, tước c’moo lướt học Nguyễn Hữu Thanh Quang, học sinh lớp 5B trường Tiểu học Thạch Sơn, chr’hoong Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh nắc cắh choom tước ooy trường lâng duung cơnh apêê pr’zớc n’lơơng. Mơ 11 c’moo nắc Quang váih 17 chu tr’đéh duung. Hân đhơ cơnh đêếc, a p’niên pân juýh n’hang thủy tinh ơy brợ t’váih bh’rợ tước ooy trường âng đay lâng rau t’bhlâng k’rơ pa bhlâng. Pr’zớc n’nắc công nắc pr’zớc k’tứi vêy ta haanh déh đhị bh’rợ: Manuýh liêm choom cóh bh’rợ học tập lâng ting bhrợ têng cơnh pr’ắt bh’rợ âng Ava Hồ nắc Ban thường vụ Tỉnh uỷ Hà Tĩnh cher đoọng.

 

Đong ắt âng Quang nắc ắt lơớp đhị m’pâng chuáh ga mắc âng đhăm k’tiếc Thạch Sơn, chr’hoong Thạch Hà. Cóh c’moo học bêl đêếc ahay, Quang nắc bơơn ch’ner puôn cấp k’tiếc k’ruung moon Tiếng Anh. Cắh muy học ta béch môn tiếng Anh, Quang nắc dợ học ta béch pazêng rau môn. Tơợ lớp 1 tước lớp 5, Quang ta luôn ắt cóh c’bhúh 5 cha nắc học sinh ta béch pa bhlâng âng lớp. Ađoo bơơn bấc ch’ner ooy bh’rợ tr’thi xrặ chữ liêm, lớp 1- 3 nắc bơơn lêy ch’ner puôn cấp chr’hoong ooy bh’rợ tr’thi bhrợ Toán cóh mạng, lớp 4- 5 bơơn ch’ner tr’nơớp cấp chr’hoong lâng cấp tỉnh môn tiếng Anh lâng ch’ner puôn cấp k’tiếc k’ruung môn tiếng Anh cóh mạng…

Hân đhơ cơnh đêếc, đoọng vêy bh’nơơn bh’rợ n’nâu, Quang nắc t’bhlâng bấc pa bhlâng. Quang buôn ắt lâng đhr’năng n’hang duung lâng hoọng bấc pa bhlâng, buôn nắc t’bếch ooy pa pan đoọng học. Đoọng cr’liêng chữ la liêm cơnh nâu cơy, nắc tr’pang têy âng đoo dưr pa pun tu ta luôn k’đhơợng pa nhâm toong xrặ. Vêy bêl ắt học bài cóh đong, nắc víh a chắc m’bứi nắc duung dưr tr’đéh, k’conh k’căn nắc đơơng âng ooy bệnh viện cóh ha dum k’năm. Hân đhơ cơnh đêếc cắh bool bơơn xơợng ađoo nhăn đhêy học, k’căn Quang moon cơnh đêếc.

G’lúh tr’đéh duung tr’nơớp âng Quang nắc bêl a đoo t’mêê n’niên. Xang n’nắc, bác sĩ xay moon duung âng Quang cắh cơnh duung âng p’niên n’lơơng, tu crêê cr’ăy n’hang thuỷ tinh. Cóh 5 c’moo lướt học, cắh vêy c’moo hân đoo ađhi cắh tr’đéh duung. M’bứi bhlâng zập c’moo 2 chu crêê tr’đéh. Nắc đhiệp 11 c’moo, ha dợ Quang dưr z’lấh 17 chu tr’đéh duung, pọ bột, roóch pa dứah. 11 c’moo âhya, dung đoọng Quang tước ooy trường nắc lâng bơr bêệ têy lâng hoọng âng k’căn. Bêl lêy apêê pr’zớc tước ooy trường, Quang nhăn tơợ k’căn đoọng lướt học. K’er k’coon, a moó Lại Thị Tuyết Ban, k’căn âng Quang, t’ngay 2 chu bhặ k’coon tước k’nặ 2km đoọng tước ooy trường.

Cóh cr’chăl tr’nơớp, a chắc a rang âng đoo đhur pa bhlâng nắc k’căn đhiệp choom ha mếc a năm, bhặ ađoo. Nắc pazêng c’moo học bêl ađoo z’zăng k’rơ nắc choom chở đơơng đhị xe máy. Vêy bêl xoọc cóh c’lâng lướt học nắc ng’chở đơơng ooy bệnh viện tu crêê tr’đéh n’hang bêl lướt cóh c’lâng. Bấc bêl k’er k’căn, k’ăy a đoo cắh pân đh’uíh, lêy k’coon ắt xơợng k’ăy cơnh đêếc nắc k’căn ren lứch đác mắt, a moó Ban hay cớ.

Xoọc đâuy, duung âng Quang dưr k’tứi, cắh ma mơ. Bơr bêệ duung u đhur, tu cơnh đêếc nắc ađoo đhiệp choom ắt muy đhị a năm cắh choom lướt chô. Tu ta luôn crêê tr’đéh duung nắc ađoo đhiệp đoọng k’căn lâng manuýh bhúh xoỌng cóh đong a năm ha mếc lâng xăl xa nấp.

Pr’loọng đong zi bhrợ ha rêê đhuốch ta luôn nắc công cắh pân đoọng k’coon lơi học. Pr’lúh cr’ăy n’nâu k’đháp đoọng pa dứah, crêê gợ k’rơ nắc buôn tr’đéh. Tr’đéh đhị ooy nắc pọ đhị đêếc, nắc cắh ngai pân p’ghớt tu k’pân tr’đéh cớ. Cóh hân noo ch’noọng ha y, apêê pr’zớc đhêy học ắt cha ớh, ađoo nắc lướt ắt pa dứah cóh bệnh viện. Đoo bêl ađoo k’ăy bhlâng nắc acu k’ăy loom, cắh pân ren k’pân a đoo cắh tộ pa dứah- a moó Ban trúih cơnh đêếc.

Pr’loọng đong Quang nắc pr’loọng đong đăn đharứt, 5 cha nắc cóh pr’loọng đong nắc lứch đương g’nưưm ooy 2 sào ha roo lâng 2 sào tâm phóc. C’moo đâu, lấh 4 sào ha roo nắc lấh 1 pâng bil hân noo, đợ tâm phóc pay pa chô công cắh tước 2 tạ. “ Bêl bêl acu công nhứh nhêện tu pr’ắt tr’mông âng pr’loọng đong zr’nắh k’đháp, nắc lêy bh’nơơn bh’rợ học tập âng đoo nắc acu vêy p’xoọng c’rơ, a moó Ban xay truíh cơnh đêếc./.

 

Nghị lực phi thường của cậu bé có đôi chân “thủy tinh”

 

Bị bệnh xương thủy tinh từ khi lọt lòng mẹ, đến tuổi đi học Nguyễn Hữu Thanh Quang, học sinh lớp 5B trường Tiểu học Thạch Sơn, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh không thể đến trường bằng đôi chân bình thường như các bạn cùng trang lứa. Mới 11 tuổi nhưng Quang đã 17 lần bị gãy chân. Thế nhưng, cậu bé xương thủy tinh ấy đã viết câu chuyện đến trường của mình bằng nghị lực phi thường. Bạn ấy cũng là gương mặt nhỏ tuổi nhất được vinh danh tại “Điển hình tiên tiến học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” do Ban thường vụ Tỉnh ủy Hà Tĩnh trao tặng.

 Nhà Quang nằm lọt thỏm giữa mênh mông cát của vùng đất Thạch Sơn, huyện Thạch Hà. Năm học vừa qua, Quang đã dành được giải Khuyến khích cấp Quốc gia môn Tiếng Anh. Không chỉ giỏi môn tiếng Anh, Quang còn học giỏi ở tất cả các môn. Từ lớp 1 đến lớp 5, Quang liên tục nằm trong tốp 5 học sinh xuất sắc của lớp. Em giành nhiều giải thưởng về thi viết chữ đẹp, lớp 1-3 đạt giải Khuyến khích cấp huyện về cuộc thi giải Toán qua mạng, lớp 4-5 giành giải nhất cấp huyện và tỉnh môn tiếng Anh và giải khuyến khích cấp quốc gia môn tiếng Anh trên mạng....

Thế nhưng, để có thành quả này, Quang đã phải nỗ lực rất nhiều. Quang thường cố gắng chịu những cơn nhức mỏi của đôi chân và lưng để tỳ hẳn người xuống bàn để học. Để con chữ được "tròn vành rõ nét" như hôm nay, đôi tay của em đã hằn những vết chai vì tỳ bút mạnh. “Có hôm đang học bài ở nhà, vặn mình một cái thế là gãy chân, bố mẹ phải bồng bế cháu đi viện cả đêm. Thế nhưng chưa bao giờ thấy cháu chán nản xin nghỉ học”, mẹ Quang cho biết.

Lần gãy chân đầu tiên của Quang chính là khi vừa lọt lòng mẹ. Sau đó, bác sĩ cho biết đôi chân Quang không bình thường do bị chứng xương thủy tinh. Trong 5 năm đi học, không có năm học nào em không bị gãy chân. Trung bình mỗi năm 2 lần bị gãy. Chỉ mới 11 tuổi nhưng Quang đã phải trải qua 17 lần bó bột, phẫu thuật do gãy chân. 11 năm qua, đôi chân để Quang đến trường chính là bàn tay và chiếc lưng còng của mẹ. Khi thấy bạn bè ở tuổi đến trường, Quang năn nỉ xin mẹ cho đi học. Thương con, chị Lại Thị Tuyết Ban, mẹ Quang, ngày 2 buổi lại cõng con gần 2km để đến trường.

“Thời gian đầu, thể trạng cháu rất yếu nên Mẹ chỉ có thể bồng, bế, cõng cháu trên tay. Những năm học sau khi cháu đỡ hơn thì mẹ lại chở xe máy. Có hôm đang trên đường đi học thì phải chở con đi bệnh viện vì bị gãy xương dọc đường. Nhiều khi thương mẹ, đau cháu không dám kêu, thấy con chịu đựng mà mẹ khóc hết nước mắt”, chị Ban rưng rưng nhớ lại.

Hiện, đôi chân của Quang bị teo nhỏ, không đều nhau. Hai chân luôn buông thỏng yếu ớt do vậy em chỉ có thể ngồi không thể đi lại được. Do thường xuyên bị gãy nên em cũng rất ngại chỉ để mẹ và người thân quen bồng bế và thay đồ.

"Gia đình tôi làm nông đầu tắt mặt tối nhưng cũng không dám để con bỏ học buổi nào. Bệnh này nó khó, cứ đụng là gãy. Cứ gãy đâu bó đó chứ chẳng ai dám nắn lại vì sợ...gãy thêm. Hè tới, bạn học nghỉ ngơi thì cháu phải đi viện điều trị. Những lúc cháu đau đớn lòng tôi cũng đau như cắt nhưng không dám khóc vì sợ cháu bỏ cuộc” - chị Ban kể lại

Gia đình Quang thuộc hộ cận nghèo, 5 miệng ăn đều trong chờ vào 4 sào lúa và 2 sào lạc. Năm nay, hơn 4 sào lúa thì hơn 1 nửa bị mất mùa, số lạc thu hoạch cũng chưa đến 2 tạ. "Nhiều khi mình cũng chán nản vì hoàn cảnh gia đình, nhưng nhìn kết quả học tập của các cháu mình lại có thêm nghị lực", chị Ban tâm sự./.

                                                    Theo dantri.com.vn

Tags:

Viết bình luận

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC