N’đhơ khuych goo, lướt vối căh liêm buôn cơnh pân lơơng ha dợ nắc cung dưr váih muy c’la cơ sở cơ khí, tự chếêc bơơn zên đoọng t’mung ha đay. Z’lấh k’đháp k’ra. Nắc đoo tấm gương z’lấh k’đháp âng a noo Đoàn Văn Lượm, ặt đhị vel Tịnh Mỹ, chr’val Mỹ Tịnh An, chr’hoong Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang.
Cắh pr’đoọng cơnh p’niên lơơng, bêl 3 c’moo p’niên Đoàn Văn Lượm crêê cr’ay k’hir bại liệt, mị đăh dzung dưr xệu căh choom lướt vối. Đhơ cơnh đếêc, Đoàn Văn Lượm cung pa zay học lứch lớp 4, choom đọc, choom xrắ. Cóh cr’chăl nâu, zập t’ngay Lượm nắc đương manuýh đong, pr’zợc đay bhặ tước trường. Bêl 18 c’moo, a noo Đoàn Văn Lượm ơy năl, n’đhơ a đay khuych goo lướt vối lưm bấc râu k’đháp zr’nắh ha dợ a đay vêy mị tr’pang têy lâng a cọ a bục tu cơnh đếêc nắc zước tợơ pr’loọng đong đấc ooy Thành phố HCM học bh’rợ cơ khí.
![]()
Lấh 7 c’moo, n’jứah học n’jứah bhrợ thí công, a noo Đoàn Văn Lượm nắc ơy choom bhrợ thợ hàn lâng chô ooy vel đong bhrợ cơ sở hàn điện, hàn gió đá đoọng bơơn zên. Đươi vêy choom bhrợ têng lâng zay pa bhrợ nắc ma núyh tước zr’lụ a noo pa bhrợ ting bấc. Bấc bhlầng nắc đhanuôr đhị chr’val Mỹ Tịnh An lâng Hoà Tịnh zêng chếêc lêy cơ sở âng noo Lượm đoọng hàn giànđồng xe máy căh cợ apêê pr’đươi pr’dua lơơng lấh u hư… Vêy cr’chăl, apêê đơơng bhr’lậ pa crêê bấc râu nắc a noo bhrợ têng tước m’pâng ha dưm vêy bơơn đhêy. Xọoc đâu, lâng xe máy tự chế lâng xe lăn, ma nuýh khuych goo Đoàn Văn Lượm cơnh choom lướt ra véch cơnh apêê lơơng. Tợơ tr’pang têy pa bhrơ ta têng zay t’béch, pr’ặt tr’mông âng a noo nắc ơy ha dưr lấh mơ, doó bhrợ h’lệêng đoọng ha pr’loọng đong dzợ. A noo Đoàn Văn Lượm xay moon:“A cu cung căh ngoọ tước nắc đay chớih pay bh’rợ nâu. Bêl a cu bhrợ đhị Thành phố HCM xe lăn plắc, lướt ooy thầy đoọng bhrợ lâng doó pay zên. A cu kiêng bh’rợ nâu tu cơnh đếêc nắc lêy bhrợ. Xọoc tr’nợơp pa choom bhrợ nắc đoọng t’mung ha c’la đay, doó chếêc pa chắp tước g’lếêh g’lệêng. Moon za zưm bh’rợ nâu cung tệêm ngăn ha dang vêy zên k’rong bhrợ têng. Râu pa zay nắc râu chr’nắp liêm bhlầng.”
N’đhơ mị đăh dzung căh choom lướt, c’rơ cung căh lấh liêm ha dợ a noo Đoàn Văn Lượm chớih pay bh’rợ h’lệêng, độc hại đoọng bhrợ têng cha bơơn bấc ngai chắp a đoo. T’coóh Nguyễn Văn Duẫn, đhanuôr chr’val Hoà Tịnh, chr’hoong Chợ Gạo cung nắc ma nuýh buôn a noo Lượm pa liêm pa crêê pr’đươi pr’dua, moon:“A noo Lượm khuých goo ha dợ a đoo pa zay z’lấh k’đháp, pa bhrợ ta têng đoọng băn tr’mung. A noo pa zay bhrợ têng, k’rong k’míah. Bhrợ têng liêm choom, a cu lêy chắp bhlầng a noo.”
Đui cơnh g’dớ pa zay bơơn pô, a noo Đoàn Văn Lượm ơy z’lấh k’đháp k’ra ha dưr cóh pa bhrợ ta têng; đơơng t’dzọt cr’hấu, c’rơ g’lếêh âng đay đoọng t’bơơn bh’nơơn bh’rợ ha c’la đay lâng chroi k’rong bh’rợ bhrợ têng đoọng ha xã hội chắp hơnh./.
Tiền Giang: Một thanh niên tật nguyền vượt lên số phận
Nhật Trường
Dù bị tật nguyền, di chuyển không được thuận lợi như bao người khác nhưng vẫn trở thành chủ một cơ sở cơ khí, tự kiếm tiền để nuôi sống bản thân, vượt qua số phận. Đó là tấm gương vượt khó của anh Đoàn Văn Lượm, ở ấp Tịnh Mỹ, xã Mỹ Tịnh An, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang.
Không được may mắn như bao trẻ em khác, lúc 3 tuổi cậu bé Đoàn Văn Lượm mắc bệnh sốt bại liệt, 2 chân teo lại không thể đi được. Tuy vậy, Đoàn Văn Lượm vẫn cố gắng học hết lớp 4, biết đọc, biết viết. Trong thời gian này, mỗi ngày, Lượm phải nhờ người thân, bè bạn cõng tới trường. Khi 18 tuổi, anh Đoàn Văn Lượm ý thức rằng, dù mình bị tật nguyền khó khăn trong việc đi lại nhưng mình còn có đôi tay và khối óc nên xin gia đình lên Thành phố Hồ Chí Minh học nghề cơ khí.
Sau 7 năm, vừa học vừa làm thí công, anh Đoàn Văn Lượm đã thạo nghề thợ hàn và về địa phương mở cơ sở hàn điện, hàn gió đá để kiếm tiền. Nhờ giỏi tay nghề và siêng năng lao động nên khách hàng của anh ngày một đông. Phần lớn người dân xã Mỹ Tịnh An và Hòa Tịnh đều tìm đến cơ sở của anh Lượm để hàn giàn đồng xe gắn máy hay các nông cụ khi hư hỏng… Có thời điểm, nhận hàng nhiều, anh làm đến nữa đêm mới ngơi nghỉ. Hiện nay, với chiếc xe gắn máy tự chế và xe lăn, người khuyết tật Đoàn Văn Lượm có thể đi lại bình thường như mọi người. Từ bàn tay lao động cần cù, chăm chỉ, cuộc sống của anh đã khá lên, không còn là gánh nặng cho gia đình. Anh Đoàn Văn Lượm chia sẻ: “Em cũng không nghĩ mình chọn nghề này nữa. Trong dịp tình cờ, mình làm ở Thành phố Hồ Chí Minh xe lăn gãy, qua thầy em làm và không lấy tiền. Em cảm kích nghề này nên cảm kích làm. Mới đầu mình học nghề để nuôi sống bản thân thôi, không nghĩ nặng nhọc gì, chắc là cái duyên đưa đến mình làm. Nói chung công việc cũng ổn nếu có số vốn mình đầu tư, phát triển tôi thấy anh rất vượt khó, chịu làm rất đáng quý.”
Dù khiếm khuyết đôi chân, sức khỏe hạn chế nhưng anh Đoàn Văn Lượm chọn cái nghề nặng nhọc, độc hại để mưu sinh làm nhiều người thán phục. Ông Nguyễn Văn Duẫn, người dân xã Hòa Tịnh, huyện Chợ Gạo cũng là khách hàng của anh Lượm, nói: “Anh Lượm có tật mà rất vượt khó, tích cực làm việc để mưu sinh. Anh lo làm không ăn chơi, dành dụm. Tay nghề thì rất vững vàng, tôi thấy anh rất vượt khó, chịu làm rất đáng quý.”
Như con ong cần mẫn, anh Đoàn Văn Lượm đã vượt qua khó khăn vươn lên trong lao động; đem giọt mồ hôi, công sức của mình để tạo ra thu nhập cho bản thân và góp phần phục vụ xã hội rất đáng trân trọng và biểu dương./.
Viết bình luận