86 c’moo, lướt vốch zr’nắh k’đhạp, hân đhơ cơnh đêếc a’dích Phạm Thị Chơi, zâp ngai buôn moon nắc t’coóh Tư cóh Ngọc Lâm 1, chr’val Hoà Mỹ Tây, chr’hoong Tây Hoà, tỉnh Phú Yên ting t’ngay ặt zư băn lêy k’coon n’đil khuých goo ặt bếch mưy đhị k’zệt c’moo đâu.
Cóh bha’nụ dading Lá, vel Ngọc Lâm 1, chr’val Hoà Mỹ Tây, chr’hoong Tây Hoà, đhanuôr buôn xay moon tước mưy cha’nặc k’căn 86 c’moo, lướt vốch zr’nắh k’đhạp, hân đhơ cơnh đêếc đêếc nắc zâp t’ngay ặt băn zư lêy liêm choom k’coon n’đil khuých goo ắt bếch mưy đhị. Zâp bêl xay moon tước ooy a’dích Tư, nắc t’coóh Phạm Thị Chơi, cóh vel bhươl ngau cung chắp lêy. P’căn Lê Thị Tuyết cóh vel Ngọc Lâm 1, chr’val Hoà Mỹ Tây, chr’hoong Tây Hoà, mr’đoo vel lâng a’dích Chơi xay moon: “T’coóh cung zr’nắh bhlâng. K’coon ma khuých goo pa’tơợ k’tứi tước đâu ặt bếch mưy đhị. Mưy t’coóh băn zư lêy, xoọc đâu t’coóh cung ma đhưr ặ, cắh râu choom bhrợ têng dzợ.”
K’diịc bil cr’chăl đâu lấh 30 c’moo, a’dích Phạm Thị Chơi mưy ađoo băn zư lêy 3 k’coon n’jứih lâng mưy k’coon n’đil ha dợ nắc khuých goo ặt bếch mưy đhị. Dưr pậ, apêê k’coon nắc r’dợ ma bơơn k’điêl k’coon, ắt lalay. Pr’ắt tr’mung pr’loọng đông apêê k’coon cung zr’nắh k’đhạp. Hân đhơ cơnh đêếc, hân đhơ ơy 86 c’moo, t’coóh đhưr, mắt lêy cắh liêm gít, dzung têy cung khuých goo ting ta tơ lướt ting bhr’dzang, nắc t’coóh cung t’bhlâng zêệ đác, p’pứah, bhrợ têng zâp râu bhiệc cóh đông, t’bhlâng zư lêy đoọng ha k’coon n’đil khuých goo 46 c’moo. amoó Nguyễn Thị Nga, k’coon n’đil âng t’coóh khuých goo tơợ k’tứi, dzung têy ma c’crọ, a’chặc a’zân ma suy nhược, bêl tr’xăl hân noo nắc amoó ting xơợng k’ay lấh mơ. P’căn Nguyễn Thị Hiệu, cóh vel t’coóh Chơi xay moon: “Acu ắt đăn lâng t’coóh, lêy pr’ắt tr’mung đoo zr’nắh k’đhạp bhlâng. Ađoo chấc lướt ka bhluốt tr’bứi ha’roo đoọng băn k’coon, hân đhơ cơnh đêếc, xoọc đâu t’coóh đhưr ặ, dzung têy cắh mặ râu bhrợ têng da dô bhlâng.”
K’zệt c’moo đâu, t’coóh Chơi cắh ha bêl vêy chấc moon ha k’coon, hân đhơ bêl amoó Nga dưr k’ay ngân ma g’roóh rêên zâp cơnh. zâp bêl lêy k’coon cắh yêm loom, nắc t’coóh Chơi pay cậ gấu bông k’tứi chi’ớh lâng k’coon. Hân đhơ pr’ắt tr’mung bấc râu zr’nắh k’đhạp, 2 anhi coon căn zêng ma k’ay k’naanh, nắc cóh đhr’nông đông k’tứi nâu, zâp bêl cung vêy bấc p’rá cr’chăng. Ting tr’pác lâng râu đha’rứt zr’nắh âng 2 anhi coon căn t’coóh Chơi, chính quyền lâng đhanuôr taluôn k’rang lêy, zooi zúp pr’loọng đông. Đợ zên zooi zúp zâp c’xêê âng nhà nước cắh bấc, cung vêy chấc pa’xoọng đoọng tr’bứi đoọng nhi đoo coon căn vêy râu cha zi’lấh t’ngay. T’coóh Võ Văn Tuy, Phó Chủ tịch UBND chr’val Hoà Mỹ Tây, chr’hoong Tây Hoà, tỉnh Phú Yên đoọng năl, pr’ắt tr’mung âng anhi coon căn t’coóh Chơi pabhlâng da dô: “Cung rơơm zâp tổ chức, zâp đông laliêm loom luônh k’rang lêy zooi zúp đoọng ha t’coóh đoọng nhi đoo doọ lấh zr’nắh k’đhạp cơnh xoọc đâu.”
Hân đhơ đha’rứt zr’nắh, t’coóh Chơi dzợ nặ đhị g’nưm zanươr âng k’coon n’đil âng đoo. Lâng t’coóh Chơi, bơơn mamung pa’xoọng mưy t’ngay, bơơn lêy k’coon nắc râu bhui har lấh mơ./.
BÀ CỤ 86 TUỔI NUÔI CON GÁI BẠI LIỆT
CTV Thoại Kỳ
86 tuổi, đi lại rất khó khăn nhưng cụ bà Phạm Thị Chơi, mọi người thường gọi là bà Tư ở thôn Ngọc Lâm 1, xã Hòa Mỹ Tây, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên ngày ngày phải chăm sóc người con gái bị bại liệt nằm một chỗ hàng chục năm nay. CTV Thoại Kỳ tại miền Trung kể lại câu chuyện về tình mẫu tử đầy cảm động.
Ở xóm núi Lá, thôn Ngọc Lâm 1, xã Hòa Mỹ Tây, huyện Tây Hòa, bà con thường nhắc đến một người mẹ già 86 tuổi, đi lại khó khăn nhưng ngày ngày chăm sóc chu đáo người con gái bại liệt nằm một chỗ. Cứ mỗi lần nói đến bà Tư, tức cụ Phạm Thị Chơi, trong xóm ai ai cũng cảm phục. Bà Lê Thị Tuyết ở thôn Ngọc Lâm 1, xã Hòa Mỹ Tây, huyện Tây Hòa, hàng xóm nhà bà Chơi kể: “Bà cũng khổ lắm. Con bà bệnh tật từ hồi nhỏ đến giờ nằm một chỗ. Bà nuôi mà giờ bà cũng già yếu rồi, đâu làm gì được.”
Chồng mất cách đây hơn 30 năm, cụ Phạm Thị Chơi một mình nuôi dạy 3 con trai và người con gái duy nhất mắc bệnh bại liệt. Lớn lên, các con lần lượt lập gia đình ra ở riêng. Cuộc sống gia đình các con cũng khó khăn. Thế nên, dù đã 86 tuổi, già yếu, mắt mờ, chân bị tật phải ngồi lết từng bước, nhưng cụ vẫn nấu nước, giặt giũ, làm đủ mọi việc trong nhà, gắng sức lo cho người con gái bại liệt 46 tuổi. Chị Nguyễn Thị Nga, con gái cụ bị bại liệt từ bé, chân tay co rút, cơ thể suy nhược, khi trái gió trở trời, những cơn đau nhức lại hành hạ chị. Bà Nguyễn Thị Hiệu, hàng xóm nhà bà Chơi nói: “Tui ở sát bên, thấy hoàn cảnh của bà Tư khổ lắm. Bà đi mót lúa nuôi con, nhưng giờ bà già rồi, chân bị tật lê lết một chỗ tội lắm.”
Mấy chục năm nay, cụ Chơi chưa bao giờ mắng con, ngay cả khi chị Nga lên cơn la hét. Mỗi lần thấy con buồn, cụ Chơi lại lấy ra con gấu nhỏ chơi cùng con gái. Dù cuộc sống chồng chất khó khăn, cả hai mẹ con đều bệnh tật, nhưng trong căn nhà nhỏ này, lúc nào cũng có tiếng cười. Chia sẻ với hoàn cảnh nghèo khổ của 2 mẹ con cụ Chơi, chính quyền và bà con luôn quan tâm, hỗ trợ gia đình cụ. Số tiền trợ cấp hàng tháng của Nhà nước không nhiều cũng phần nào giúp mẹ con cụ có bữa cơm, bữa cháo qua ngày. Ông Võ Văn Tuy, Phó Chủ tịch UBND xã Hòa Mỹ Tây, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên cho biết: cuộc sống của mẹ con cụ Chơi rất đáng thương tâm: “Cũng mong các tổ chức, các nhà hảo tâm quan tâm giúp đỡ cho cụ để con cụ hòa nhập cộng đồng vơi đi những phần khó khăn của cụ.”
Dù nghèo, dù khổ, cụ Chơi vẫn là điểm tựa che chở, yêu thương con gái của mình. Với cụ Chơi, được sống thêm một ngày, được nhìn thấy con, đã là niềm vui tuổi xế chiều./.
Viết bình luận