Bhrêy tắh c’lâng p’rang ta luôn đớc pazêng râu ca ay, bil bal đoọng ha manuýh dzợ mamông. Xay moon tước râu ca ay loom nắc cắh ngai kiêng. Ha dợ, hay tước apêê lất chệêt bil nắc đoọng zập ngai cóh t’ngay đâu ta luôn pa ghít lâng bhrêy tắh cóh c’lâng p’rang. Bha ar xrắ âng PV Đài TNVN đhị zr’lụ miền Trung ơy xay truíh ooy pr’loọng đong t’coóh Lê Văn Tấn, ắt đhị vel Lương Nông Nam, chr’val Đức Thạnh, chr’hoong Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, ma nuýh ơy bil muy ch’nắc coon n’jứih lâng ma mai tu bhrêy tắh cóh c’lâng p’rang, đớc ha t’coóh băn muy p’nong cha chau k’er da dô.
C’lâng bhlầng 1A z’lấh chr’hoong Mộ Đức bơơn ta bhrợ bhr’lậ liêm tíh. Ha dợ lâng t’coóh Lê Văn Tấn, a coon c’lâng nâu nắc pa tệêt lâng pa chắp cắh bhui har. Nắc đoo nhân chứng tu bhiệc bhrêy tắh lấh pay a chắc a rang âng mị díc điêl, ca coon ta ha âng t’coóh moọt ha buu âng muy t’ngay x’rịa c’moo 2015. T’coóh Tấn ca ay a bục, t’mêê chô tợơ pa dứah cr’ay, bhrợ đoọng ha pân lơơng, bêl bhrợ bêl cắh, đhơ đhơ râu bh’rợ zêng g’nưm tợơ tr’pang têy âng k’điêl đoo lâng ca coon n’jứih ta ha. Bhiệc k’rang lêy, băn par ca căn t’coóh đhưr, t’coóh nắc cung g’nưm đhị ca coon đoo. Mị díc điêl dzợ p’niên, rúh c’moo tợơp bơơn k’díc pay điêl dzợ k’rang bhrợ bấc râu. Nâu kêi nắc zập râu pa chắp bhrợ têng zêng cắh choom bhrợ cơnh lalua dzợu. Ha bu âng muy t’ngay x’rịa c’moo, a noo Lê Văn Triều chở k’điêl nắc a moó Bùi Thị Diễm My lâng coon n’đil cóh c’lâng chô ooy đong nắc crêê xe ô tô n’châm bhrợ bil mặt. P’niên k’tứi bơơn pr’đoọng dzợ mamông. Đhị lấh 1 c’xêê pa dứah cr’ay, p’niên nâu chô ooy đong cóh tr’pang dzung cắh dzợ liêm. Tước nâu kêi, t’coóh Lê Văn Tấn cung cắh ơy tin a đay nắc lấh bil zêng ca coon n’jứih lâng ma mai đhị muy chu: “Bêl đếêc dâng 5 giờ ha bu, díc điêl cu pa bhrợ cóh dứp choóh, nắc xợơng ca coon crêê xe n’châm. Mị díc điêl đoo cắh pr’đoọng lấh bil, đớc ha cu băn ca coon, zập râu cu k’rang lêy lứch. Ha dợ dzung đoo cắh dzợ liêm. Nâu kêi nắc a đoo tớt muy đhị a năm, lướt bhrợ đhơ đhơ ooy nắc cu zêng đớc a đoo tớt cóh xe lăn, bhrợ đhị ooy đị xe lăn tước đếêc. A cu moon lâng a đoo tớt đhị mát đoọng ha bhướp pa bhrợ. A cu pa zay pa bhrợ ha dang ắt zư đoo cóh đong hâu ng’băn đoọng cha.”
Pa căn Nguyễn Thị Ba- da dếch âng a noo Lê Văn Triều, c’moo đâu nắc lấh 80 c’moo, cắh choom ha vil tu bhiệc dưr váih lâng bơr p’nong cha chau đha nui tr’út âng đay. A díc Ba truíh, ca coon âng a dích nắc t’coóh Tấn ta luôn ca ay jéh, ma mông nắc g’nưm đhị cha chau. Bêl cha bhơi bêl cha pr’chớh, k’rong ắt góp nhom. Nâu kêi cha châu âng a dích cắh vêy chô dzợ, đhị g’nưm âng a dích cung cắh dzợ. Lấh muy c’moo nắc râu cr’ay loom luônh lâng râu bil bal dzợ ắt đhậu cơnh băng bhrêy cóh loom âng a dích 80 c’moo nâu. Ma nuýh t’coóh đơơng tập ma nuýh p’niên tu bhrêy tắh c’lâng p’rang, a dích Ba rơơm hớơ, đoọng ha đay chệêt xăl đoọng cha chau đay dưr chô: “Vêy muy p’nong cha chau nắc a đoo lấh bil. Nâu kêi căh năl cơnh bhrợ têng dzợ, cung pa zay zâng cơnh chếêc bhrợ têng dzợ. Nâu kêi a cu t’coóh đhưr ặ, moon lalăm- ha vil t’tun. Lalăm a hay cha chau cu cắh ơy bil nắc a đoo pa too, pa hay đoọng. Ha dợ nâu kêi nắc a cu lấh ha vil. Cắh năl cơnh chếêc bhrợ dzợ. Zập chu cha zập p’léh a vị, muy t’ngay zệê cha muy chu.”
Đhơ đhơ râu bil bal cung chợơ, cung hay. Ha dợ nắc râu bil bal tu bhrêy tắh đắh c’lâng p’rang pâm bhroọt ta luôn đớc cóh loom ma nuýh cắh choom ha vil. P’niên Lê Thị Yến Nhi ca coon âng anoo Triều dzợ lalấh p’niên đoọng năl ghít râu căh dzợ ca conh ca căn. Tớt cóh xe lăn, p’niên Nhi rơơm bơơn tước trường cơnh apêê pr’zợc lơơng: “Xe n’châm a cu lâng a mế a ma. A mế a ma cu ơy dzoóc ooy pleng. Nâu kêi a cu rơơm nắc bơơn lướt học. pậ banh nắc a cu bhrợ bác sĩ. Bhrợ bác sĩ đoọng pa dứah cr’ay ha pêê t’coóh đhưr.”
Pazêng râu r’rơơm nắc đoo âng p’niên Nhi xợơng ch’ngai bha dắh bhlầng bêl 3 ch’nắc ma nuýh đong đay lấh t’coóh đhưr. Nắc apêê vêy mặ k’rang tước p’niên pa nar nâu cóh lang a đay. Boo túh ơy lấh, pazêng t’nơơm n’loong zâng đoọng ha pr’loọng đong ty đanh âng pr’loọng đong a noo Lê Văn Triều nắ ơy tợơp hư bele hân noo ha ọt k’nặ tước./.
NỖI ĐAU CỦA MỘT GIA ĐÌNH VÌ TAI NẠN GIAO THÔNG
Thanh Hà
Tai nạn giao thông luôn để lại những nỗi đau mất mát cho người ở lại. Nhắc lại những ký ức đau buồn là điều không ai muốn. Nhưng tưởng niệm những người đã khuất là để mỗi người hôm nay luôn cảnh giác với tai nạn giao thông. Phóng sự của PV Đài TNVN thường trú khu vực miền Trung kể về gia đình ông Lê Văn Tấn, ở thôn Lương Nông Nam, xã Đức Thạnh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, người đã vĩnh viễn mất đi người con trai và con dâu vì tai nạn giao thông, để lại cho ông đứa cháu nội côi cút.
Quốc lộ 1A qua huyện Mộ Đức được nâng cấp phẳng lỳ. Nhưng với ông Lê Văn Tấn, con đường lại gắn với ký ức buồn. Nó là nhân chứng của vụ tai nạn khủng khiếp đã cướp đi sinh mạng của đôi vợ chồng đứa con trai trưởng của ông vào một chiều cuối năm 2015. Ông Tấn bị bệnh viêm não, vừa chữa bệnh về, làm thuê bữa được bữa mất, trăm việc đều nhờ vào đôi bàn tay hay làm của vợ chồng người con trai lớn. Việc chăm sóc, nuôi dưỡng mẹ già, ông cũng giao phó cho con. Đôi vợ chồng trẻ mới ở tuổi ngoài đôi mươi, cái tuổi vừa lập gia đình với nhiều mơ ước hoài bão. Giờ thì mọi dự định của đôi vợ chồng mãi mãi không thực hiện được. Chiều cuối năm, anh Lê Văn Triều chở vợ là chị Bùi Thị Diễm My và con gái trên đường đi ăn giỗ về thì bị xe ô tô tông chết. Cô cháu gái may mắn sống sót. Sau 1 tháng dưỡng bệnh, bé trở về trên đôi chân không còn lành lặn. Đến bây giờ ông Lê Văn Tấn vẫn không tin được mình mất cả con trai và con dâu cùng một lúc: “Lúc đó khoảng 5 giờ chiều rồi, vợ chồng tui đang làm dưới kia thì nghe con tui bị tai nạn. Bây giờ vợ chồng nó rủi ro nó ra đi, nó để lại cho tui bao nhiêu gánh nặng tui phải lo hết. Đứa cháu nội của tui còn lại đây, tui phải lo chăm sóc nuôi dưỡng nó. Nhưng cái chân nó chưa được lành. Bây giờ nó phải ngồi một chỗ nên khi đi làm ở đâu thì tui bỏ trên xe lăn, đi làm ở đâu thì đẩy theo tới đó. Tui bảo con ngồi trong mát để ông nội làm. Cũng phải làm chứ, cứ theo miết thì lấy gì mà nuôi nó.”
Bà Nguyễn Thị Ba- bà nội của anh Lê Văn Triều, năm nay đã ngoài tuổi 80, vẫn không thể nào quên nỗi ám ảnh, bàng hoàng về sự ra đi đột ngột của người cháu hiếu thảo vào buổi chiều cuối đông ảm đạm. Trong lãng đãng của tuổi già, bà Ba kể, con bà (ông Tấn) đau ốm nên bà sống dựa vào cháu nội. Bữa rau, bữa cháo, bà cháu luôn có nhau. Giờ thì cháu trai của bà đã không trở về, chỗ dựa của bà không còn nữa. Đã hơn một năm trôi qua nhưng nỗi đau mất mát vẫn còn hằn sâu trong lòng cụ bà 80 tuổi gặp nhiều bất hạnh. Người đầu bạc tiễn người đầu xanh chỉ vì tai nạn giao thông, bà Ba cứ mãi ước rằng, mình được chết để cháu lành lặn trở về: “Có thằng cháu mà nó chết rồi. Giờ không biết nói sao nữa, phải ráng chịu chứ biết làm sao. Bây giờ tui già rồi cứ nói đằng trước quên đằng sau. Ngày xưa thằng cháu tui nó chưa chết, nó nói nó nhắc, cái gì đó thì tui nhớ. Còn bây giờ tui quên mất. Buồn làm sao trời. Mỗi bữa một miếng cơm, một ngày nấu một lần.”
Mất mát nào cũng đớn đau và đầy tiếc nuối. Nhưng những cái chết bất ngờ từ tai nạn giao thông luôn để lại sự ám ảnh và bao nỗi niềm với người ở lại. Cháu Lê Thị Yến Nhi con của anh Triều còn quá nhỏ để cảm nhận nỗi đau mất cha, mất mẹ. Ngồi trên xe lăn, bé Nhi ước mơ được đến trường như bao bạn bè khác: “Xe nó đụng con với mẹ với ba. Ba mẹ con lên trời rồi. Giờ con ước mơ được đi học. Lớn lên con sẽ làm bác sĩ. Làm bác sĩ để chữa bệnh cho mấy người già.”
Những mơ ước giản đơn ấy của bé Nhi thật xa vời khi mà 3 người thân còn lại trong gia đình bé đã già nua. Liệu họ có mãi chở che được cho bé côi cút giữa cuộc đời này. Mưa lũ qua đi, những thân cây chống đỡ cho ngôi nhà cũ kỹ của gia đình anh Lê Văn Triều đã bắt đầu rệu rã khi mùa Đông đang sầm sập đến./.
Viết bình luận