Hà Nội 60 t’ngay ha dum jông óih
Thứ bảy, 00:00, 17/12/2016
Cóh 70 c’moo ahay, t’ngay 19/12/1946, xơợng đươi cơnh ta đang moon prang k’tiếc k’ruung grưng dưr zâl arọp a bhuy âng Chủ tịch Hồ Chí Minh, lâng rau t’bhlâng: Chêết bil đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr mamông, đhanuôr Thủ đô muy loom grưng dưr zâl arọp Pháp.

         .... Apêê đội tự vệ nắc ơy tr’zeng lâng arọp pazêng đhr’nong đong, pazêng zr’lụ phố, chrooi đoọng rau chr’nắp ooy rau thắng lợi cóh bh’rợ zâl arọp abhuy âng k’tiếc k’ruung hêê. Đhalum 70 c’moo prang k’tiếc k’ruung grưng dưr zâl arọp abhuy. Nguyễn Hiền – phóng viên Đài P’rá Việt Nam vêy bha ar xrặ xay truíh cớ cr’noọ âng apêê bhrợ têng bh’rợ zâl arọp a bhuy ahay cóh 60 t’ngay ha dum jôông óih:

               C’moo đâu nắc 95 c’moo, ha dợ Đại tá Nguyễn Trọng Hàm, bêl ahay bhrợ Phó Tham mưu trưởng Quân khu Thủ đô (nâu cơy nắc Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội) nắc dợ pa bhéh. Cr’noọ ooy 60 t’ngay ha dum jôông óih (19/12/1946- 17/12/1947) Hà Nội r’rộ r’răm ha bh’rợ: Chêết bil đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr mamông cóh 70 c’moo ahay nắc dợ gít cóh a cọ a bục âng manuýh chiến sỹ Thủ đô ahay. Đại tá Hàm hay cớ: c’moo 1946 thực dân Pháp bhrợ lất cơnh xa nay gr’hoót xa nay Hiệp định sơ bộ cóh t’ngay 6/3/1946 lâng Tạm ước 14/9/1946, xang bêl dưr lướt mót lất xa nay ooy Đà Nẵng, Đồ Sơn, zâl pay Hải Phòng, Lạng Sơn; bhrợ têng bh’rợ zâl pay cóh bấc zr’lụ đhị Hà Nội. Ra văng ha bh’rợ zâl arọp, quân lâng đhanuôr Hà Nôi ta ơơi pa chô lâng rau boóp p’rá grơơ k’rơ lâng cr’noọ xa nay nắc: chêết mamông lâng Thủ đô, vêy ta dzông cóh prang c’lâng phố, zư nhâm mâng cr’noọ xa nay t’bhlâng zư nhâm mâng độc lập. ra diu t’ngay 19/12/1946, pr’họp đương đớp chỉ thị âng Uỷ ban hành chính thành phố Hà Nội lâng apêê cán bộ Tự vệ nắc dưr váih bh’rợ gr’hoót: Nắc chêết bil đoọng zư lêy Thủ đô. Đoọng zư lêy bh’nơơn bh’rợ cách mạng, Đảng, Chính phủ lâng Chủ tịch Hồ Chí Minh ta luôn vêy c’lâng xa nay crêê cơnh đoọng zâl arọp cóh cr’loọng k’tiếc k’ruung lâng arọp tơợ lơơng tước, pa bhlâng nắc lâng arọp Pháp. Hân đhơ cơnh đêếc, cr’noọ bh’rợ tước zâl pay k’tiếc k’ruung hêê âng arọp Pháp ting t’ngay gít lấh mơ. Đoọng đơớh loon zâl cha groong arọp, Bộ Tổng chỉ huy ơy bhrợ têng cr’noọ bh’rợ zâl arọp a bhuy cóh prang k’tiếc k’ruung hêê, cóh đêếc mặt trận Hà Nội nắc đhị  chiến trường bha lâng. Hà Nội nắc zư dzung arọp cóh muy cr’chăl, đanh mơ ooy nắc liêm choom mơ đêếc bhrợ t’váih pr’đợơ đoọng ha k’tiếc k’ruung xăl ooy bh’rợ chiến tranh. Đại tá Nguyễn Trọng Hàm prá:

                Nắc ng’choom moon boóp p’rá ta đang moon âng ava Hồ cóh t’ngay tr’nơớp grưng dưr ng’moon zazum, xay moon bh’rợ tr’nêng ha pazêng đhanuôr grưng dưr zư lêy k’tiếc k’ruung. Azi, đợ manuýh zư lêy thành phố grưng dưr zâl arọp a bhuy cóh xoọc đêếc, azi ơy ra văng zập pazêng rau pr’đươi đhị rau pa zol âng arọp, bhrợ t’váih pr’đơợ đoọng bhrợ t’váih bh’rợ tr’zâl. Pazêng rau đêếc bhrợ ha zi pa bhlâng mốp loom. Boóp p’rá ta đang moon grưng dưr nắc pa bhlâng crêê cơnh cr’noọ cr’niêng âng zi, vêy muy cr’noọ bh’rợ ta níh đha nâng grưng dưr zâl arọp a bhuy zư lêy k’tiếc k’ruung. Nâu đoo nắc pr’đơợ đoọng ha hêê grưng dưr zâl arọp a bhuy, đơớh loon bơơn pa chô đợ rau thắng lợi. Rau đêếc z’lấh ting cơnh cr’noọ âng arọp.

               Crêê 8 giờ 03 phút ha dum t’ngay 19/12/1946, đèn điện cóh Hà Nội dưr pắt. Đại bác tơợ zr’lụ Láng dưr pr’tóh ta đang moon bh’rợ grưng dưr. Lâng rau t’bhlâng chêết bil đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr mamông, quân, đhanuôr Thủ đô nắc tr’zeng lâng arọp pazêng đhr’nong đong, pazêng zr’lụ phố. Tr’haanh nắc manuýh chiến sỹ zư lêy Thủ đô, Đại tá Hàm hay cớ: Xoọc đêếc, cóh bh’rợ zâl arọp, quân, đhanuôr t’béch g’lăng bhrợ têng bấc cơnh bh’rợ zâl arọp a bhuy. Pazêng c’lâng phố bha lâng, arọp lướt tước nắc lứch vêy ahêê đắc lơi mìn la lua đh’rứah lâng mìn g’lớc đoọng k’pân arọp, lêệng arọp, zâl bh’rợ lướt túh âng apêê đoo. Cóh pazêng c’lâng lướt túh zâl âng arọp zr’lụ hân đoo công vêy apêê đương gon penh âng hêê. Ahêê clúh z’đâl đong grịa cóh truíh c’lâng phố đoọng đương lêệng c’chếêt arọp. Đh’rứah lâng n’nắc muy cha nắc đhanuôr nắc dưr váih muy cha nắc manuýh lính; muy đhr’nong đhanuôr nắc dưr váih muy pháo đài; muy zr’lụ phố nắc zr’lụ tr’zâl lâng arọp. Apêê t’bhlâng chêết bil n’châm bom ooy xe tăng, xe thép âng arọp. Apêê công nhân, ta đhâm c’mor, học sinh, viên chức, apêê tr’câl tr’bhlêy... nắc lứch dưr váih lực lượng zâl arọp đh’rứah lâng đhanuôr cóh pazêng zr’lụ phố ra hộ ra hăm đương zâl arọp a bhuy. C’lâng lướt tợơ Hà Nội tước ooy pazêng zr’lụ arọp pa hư, pazêng zr’lụ ắt âng arọp công lứch crêê ta zâl. Đại tá Nguyễn Trọng Hàm trúih:

                 Bhrợ têng bh’rợ clúh z’đâl đong nắc đoọng choom prá xay đh’rứah cóh bh’rợ zâl arọp, doọ ng’glúh ooy c’lâng. Tợơ đong n’nâu bhr’dang lướt ooy đong a đoo n’tốh, bhrợ t’váih zr’lụ zâl arọp k’rơ pa bhlâng. Arọp mót nắc cắh n’năl mót đhậu ha ooy, dưr glúh nắc cắh n’năl c’lâng glúh cóh ooy. Nâu đoo nắc êếh rau bh’rợ tr’zâl cóh zr’lụ đhăm k’tiếc ga mắc bhứah, nâu đoo nắc bh’rợ du kích cóh thành phố. Du kích cóh đâu nắc đươi lực lượng k’tứi, la léh đoọng zâl arọp.

                  Bh’rợ zâl arọp a bhuy grơơ k’rơ âng quân đhanuôr Hà Nội nắc k’đơơng bấc ơl đhanuôr cóh Thủ đô ting bhrợ têng, bhrợ t’váih bh’rợ chiến tranh đhanuôr cóh đhậu bhứah. Cóh apêê quân pân chêết bil ha Hà Nội hân noo ha ót cóh c’moo nắc ahay, cắh muy ta đhâm c’mor n’lơơng nắc dợ vêy apêê ta đhâm c’mor âng pr’loọng đong k’van âng đhăm k’tiếc Hà Thành cơnh pr’căn Dương Thị Thoa, nắc Lê Thi k’coon âng a bhướp Dương Quang Hàm, bêl ahay bhrợ têng hiệu trưởng trường Bưởi, trường chr’nắp pa bhlâng âng k’tiếc Hà Thành cóh xoọc đêếc ahay. Ađoo pân đil học sinh trường Trừng Vương bêl ahay, nắc xoọc đâu 90 c’moo, hay cớ:

                   70 c’moo ơy, acu hay bhlâng nắc azi vêy trách nhiệm lướt tước ooy pazêng zr’lụ đương zâl arọp đoọng pa dưr cr’noọ bh’rợ âng đhi noo zâl arọp, lướt pay tin tức đoọng ha apêê ta la báo chiến thắng. Xang n’nắc nắc hát, íh xa nấp đoọng ha apêê a noo... ahêê lâng Pháp đăn pa bhlâng. Bêl azi tước ooy phố Hàng Gai nắc bơơn xơợng apêê xay moon n’đắh tố arọp Pháp apêê đoo bấc pa bhlâng. Acu ắt n’đắh đâu đương hát... Ha dang acu văl cớ, ađhi xay moon ha cu n’năl hau tu acu kiêng a đhi, nắc ađhi dưr mút. Ha dang ađhi văl cớ nắc a nhăng mr’cơnh cr’noọ nắc ắt mamông đh’rứah cóh tơợt lang. Tu cơnh đêếc acu moon rau đêếc nắc bh’rợ p’too arọp âng cu hay bấc pa bhlâng.

              Xang 10 t’ngay zâl arọp a bhuy, ahêê ơy bơơn pay pa chô bấc zr’lụ c’lâng, phố. Đoọng choom k’đhơợng xay liêm choom lấh mơ pazêng lực lượng vũ trang, t’ngay 6/1/1947, Trung đoàn Liên khu 1 nắc vêy ta bhrợ t’váih. Nâu đoo nắc Trung đoàn tr’nơớp cóh Thủ đô vêy ta bhrợ t’váih cóh c’xêê c’moo zâl arọp a bhuy. Tơợ bh’rợ tr’zâl k’tứi, apêê chiến sỹ âng hêê ơy vêy ta pa dưr loom grơơ, đoàn kết zâl arọp a bhuy. Lực lượng âng hêê nắc vêy ta zư nhâm mâng. Muy c’bhúh lực lượng arọp crêê ta cha groong. Pr’căn Lê Thi xay moon: Lấh 1 c’xêê zâl arọp a bhuy năl mơ zr’nắh k’đháp, đoọng zâl arọp, cha groong arọp cóh m’pâng Thủ đô, t’ngay 27/1/1947, Trung đoàn Liên khu 1 nắc vêy ava Hồ ga gơi thư haanh déh. Azi bhui har pa bhlâng, bêl bơơn vêy ava Hồ đớc apêê ađhi. Rau đâu xay moon rau loom luônh da dêr pa bhlâng âng ava Hồ lâng apêê chiến sỹ. Ava Hồ xrặ: Apêê ađhi nắc c’bhúh grơơ pa bhlâng. Apêê ađhi pân chêết bil đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr mamông. Ta la thư âng ava Hồ nắc bhrợ ha chiến sỹ, cán bộ Trung đoàn zi nắc t’bhlâng k’rơ lấh mơ dợ:

                   Tết c’moo 1947 công nắc muy hân noo Tết chr’nắp. Acu hay bhlâng nắc ta la thư âng ava Hồ pa gơi ooy Trung đoàn Thủ đô. Azi ơy lướt đhị pazêng zr’lụ đương zâl arọp, đọc đoọng ha đhi noo xơợng. Ta la thư vêy xa nay nắc: Apêê ađhi nắc manuýh pân đil chêết bil, apêê ađhi pân chêết bil đoọng ha k’tiếc k’ruung dưr mamông! P’cắh mặt đoọng ha Đảng, Chính phủ, azi rơơm kiêng apêê ađhi k’rơ lấh mơ dợ.

         Lấh 57 t’ngay ha dum zâl arọp a bhuy grơơ k’rơ, t’bhlâng cha groong arọp cóh t’ngay 14/2/1947, Quân uỷ Trung ương prá xay đơớh hân, xay moon ooy Chủ tịch Hồ Chí Minh đh’rứah lâng Thường vụ Trung ương đoọng pa chô Trung đoàn Thủ đô rạch ooy t’tun xang bêl bhrợ têng liêm xang bh’rợ zâl arọp. Ra diu t’ngay 15/2, Hồ Chủ tịch lâng đồng chí Trường Chinh đoọng bhrợ têng đoọng Trung đoàn glúh ooy ngoài đoọng pa liêm pa crêê cớ. Cơnh đêếc, cóh 60 t’ngay ha dum zâl arọp ơy bơơn lêệng c’chêết 2 r’bhâu cha nắc arọp, pa hư k’zệt bêệ xe ga mắc; c’rơ âng hêê cắh muy vêy ta zư lêy nắc dợ dưr vaíh k’rơ, tơợ 5 tiểu đoàn zư lêy k’tiếc k’ruung cóh tr’nơớp tơớp zâl nắc dưr váih 3 Trung đoàn glúh tơợ thành phố. Hà Nội ơy bhrợ têng liêm choom bh’rợ vây ta pazao đoọng, cha groong arọp cóh bơr c’xêê (19/12/1946 – 17/2/1947), bấc lấh mơ cr’chăl Trung ương pazao đoỌng ha Thủ đô; zâl lơi cr’noọ bh’rợ túh đơớh, thắng đơớh âng arọp, bhrợ t’váih pr’đơợ đoọng ha cơ quan bha lâng âng Đảng, Nhà nước vêy ta zư lêy lâng dưr lướt chô ooy chiến khu têêm ngăn./.

 

Nhân 70 năm toàn quốc kháng chiến:

 ‘HÀ NỘI 60 NGÀY ĐÊM KHÓI LỬA”

             Cách đây 70 năm, ngày 19/12/1046, hưởng ứng Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, với quyết tâm “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, nhân dân Thủ đô đã nhất tề đứng lên đánh Pháp. Các đội tự vệ đã giành giật với địch từng ngôi nhà, góc phố, đóng góp quan trọng vào sự thắng lợi của cuộc kháng chiến toàn quốc. Nhân kỷ niệm 70 năm toàn quốc kháng chiến, Nguyễn Hiền- PV Đài TNVN có bài ghi lại ký ức của những người trong cuộc qua 60 ngày đêm khói lửa:

           Năm nay đã 95 tuổi, nhưng Đại tá Nguyễn Trọng Hàm, nguyên Phó Tham mưu trưởng Quân khu Thủ đô (nay là Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội) vẫn còn rất minh mẫn. Ký ức về 60 ngày đêm (19/12/1946-17/2/1947) Hà Nội sục sôi khí thế “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” của 70 năm trước vẫn còn in đậm trong tâm trí người chiến sỹ Thủ đô năm xưa. Đại tá Hàm nhớ lại: Năm 1946 thực dân Pháp phản lại Hiệp định sơ bộ ngày 6/3/1946 và Tạm ước 14/9/1946, sau khi đổ bộ trái phép lên Đà Nẵng, Đồ Sơn, đánh chiếm Hải Phòng, Lạng Sơn; tiến hành gây hấn nhiều nơi ở Hà Nội. Chuẩn bị chiến đấu, quân và dân Hà Nội trả lời đanh thép bằng khẩu hiệu “Sống chết với Thủ đô” giăng khắp các đường phố, giữ trọn ý chí quyết tâm giữ vững độc lập. Sáng 19/12/1946, cuộc họp nhận chỉ thị của Ủy ban hành chính thành phố Hà Nội đối với cán bộ Tự vệ trở thành lễ tuyên thệ “Thề quyết tử bảo vệ Thủ đô”.  Để bảo vệ thành quả cách mạng, Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh liên tiếp có những chủ trương thích hợp đối phó với thù trong giặc ngoài, đặc biệt là quân Pháp. Tuy nhiên, âm mưu xâm lược nước ta của thực dân Pháp ngày càng lộ rõ. Nguy cơ của một cuộc chiến tranh với Pháp là khó tránh khỏi. Để chủ động đối phó với địch, Bộ Tổng chỉ huy đã xây dựng kế hoạch tác chiến quy mô cả nước; trong đó mặt trận Hà Nội được coi là chiến trường chính. Hà Nội cần giam chân địch một thời gian, càng lâu càng tốt tạo điều kiện cho cả nước chuyển sang chiến tranh. Đại tá Nguyễn Trọng Hàm nói:

          “Phải nói Lời kêu gọi của Bác ngày đầu cuộc kháng chiến nói chung đối với  động viên, giao nhiệm vụ cho toàn dân đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Chúng tôi, những người tự vệ thành chiến đấu lúc đó, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng trước những lời khiêu khích của địch, tạo điều kiện gây chiến. Đó là những điều làm cho chúng tôi hết sức bức xúc. Lời kêu gọi đã đáp ứng được những bức xúc đó, có một thái độ tinh thần dứt khoát đứng lên chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Đây là một cơ sở chúng ta chủ động đánh địch, chủ động giành thánh lợi. Cái đó vượt qua suy nghĩ của địch.”


          Đúng 20 giờ 03 phút ngày 19/12/1946, đèn điện Hà Nội phụt tắt. Đại bác từ pháo đài Láng nổ súng phát hiệu lệnh tấn công. Với quyết tâm “Quyết tử để tổ quốc quyết sinh”, quân, dân Thủ đô đã giành giật với địch từng ngôi nhà, từng góc phố. Tự hào là người chiến sỹ bảo vệ Thủ đô, Đại tá Hàm nhớ lại: Hồi ấy, trong chiến đấu, quân dân Thủ đô đã phát huy nhiều sáng kiến giết giặc. Các đường phố chính, địch cơ động, đều được ta bố trí mìn thật xen kẽ mìn giả để nghi binh, diệt địch, ngăn chặn bước tiến của chúng. Trên các hướng tiến công của địch nơi nào cũng xuất hiện các tổ bắn tỉa của ta. Ta đã biến các lỗ tường nối liền xuyên qua từng nhà dọc và các dãy phố thành “trận đồ bát quái” đánh địch. Cùng với đó, mỗi người dân là một người lính; mỗi nhà dân là một pháo đài; mỗi khu phố là một chiến tuyến. Đội quyết tử quân đâm bom ba càng của ta luôn túc trực trên các đường cơ giới địch và sẵn sàng lao đâm vào xe tăng, bọc thép của địch. Các công nhân, thanh niên, học sinh, viên chức, tiểu thương… đều trở thành lực lượng tự vệ cùng nhân dân các đường phố hăng hái, sôi nổi và sẵn sàng chiến đấu. Đường giao thông từ Hà Nội đi các nơi bị triệt phá, giữa các căn cứ đóng trong nội thành cũng bị tê liệt. Đại tá Nguyễn Trọng Hàm kể:

          “Tổ chức đục lỗ tường để mà liên lạc trong chiến đấu, không cần bước chân ra ngoài. Nhà nọ bước chân ra nhà kia, nó tạo ra địa đồ bát quái. Anh vào không biết tiến, anh rút ra không biết rút . Đây không phải là một cuộc chiến đấu ngoài trận địa mà là một cuộc du kích trong thành phố. Du kích đây là dùng các lực lượng nhỏ, lẻ tẻ để chiến đấu với địch.”

          Cuộc chiến đấu kiên cường của quân dân Hà Nội đã thu hút đông đảo quần chúng Thủ đô tham gia, tạo nên thế trận chiến tranh nhân dân rộng khắp. Trong đội quân quyết tử cho Hà Nội mùa đông năm ấy, không chỉ có thanh niên trai tráng mà còn có cả các tiểu thư khuê các của đất Hà Thành như bà Dương Thị Thoa, tức Lê Thi con gái cụ Dương Quảng Hàm, nguyên hiệu trưởng trường Bưởi, ngôi trường danh giá nhất Hà Thành lúc bấy giờ. Cô nữ sinh trường Trưng Vương thưở nào, giờ đã 90 tuổi nhớ lại:

          “70 năm trôi qua rồi, tôi là tôi nhớ nhất những lúc chúng tôi có trách nhiệm đi các ụ chiến đấu động viên anh em, lấy tin tức về cho các tờ báo chiến thắng. Sau đó là hát, là khâu khuy,… Ta với Pháp gần nhau lắm. Cho nên khi chúng tôi đến phố Hàng Gai thì nhận được tin báo là ở bên kia bọn Pháp nó đóng rất là đông. Tôi đứng ở bên này tôi hát… (Tiếng Pháp). Nếu em trở lại, em cho tôi biết tại sao khi tôi nói tôi yêu em, em lại bỏ đi. Nếu em quay lại thì chúng ta đồng ý với nhau là sống với nhau suốt đời. Cho nên tôi nó đó là một buổi địch vận mà tôi nhớ rất nhiều.”

           Sau 10 ngày chiến đấu, ta đã giành quyền kiểm soát nhiều tuyến đường, phố. Để thống nhất lãnh đạo và chỉ huy các lực lượng vũ trang, ngày 6/1/1947, Trung đoàn Liên khu I được thành lập. Đây là Trung đoàn đầu tiên ở Thủ đô được thành lập trong lửa đạn của cuộc kháng chiến. Qua những trận đánh nhỏ, các chiến sỹ của ta được thử thách, gan dạ, đoàn kết gắn bó chiến đấu. Lực lượng của ta được bảo toàn. Một bộ phận lực lượng địch đã bị ghìm chân. Bà Lê Thi bộc bạch: "Trải qua hơn 1 tháng với biết bao gian nan, thiếu thốn, hiểm nghèo, để chiến đấu giam chân địch giữa lòng Thủ đô, ngày 27/1/1947, Trung đoàn Liên khu I đã được Bác Hồ gửi thư động viên. Chúng tôi vô cùng xúc động, vui mừng phấn khởi khi được Bác Hồ gọi là “các em”. Điều này nói lên lòng thương yêu quý mến sâu sắc của Bác Hồ đối với các chiến sỹ. Lời thư Bác Hồ viết: Các em là đội cảm tử. Các em quyết tử để Tổ quốc quyết sinh. Bức thư của Bác đã đem lại cho các chiến sỹ, cán bộ Trung đoàn chúng tôi nhiều tình cảm, suy nghĩ và nghị lực mới".

          “Tết năm 1947 cũng là cái Tết đặc biệt. Tôi nhớ mãi cái bức thư của bác Hồ gửi cho Trung đoàn Thủ đô. Chúng tôi đã đi các ụ chiến đấu, đọc cho anh em nghe. Bức thư có nội dung “Các em là đội cảm tử, các em quyết tử cho tổ quốc quyết sinh! Thay mặt cho Đảng, Chính phủ, chúng tôi chúc các em sức khỏe.”

           Trải qua 57 ngày đêm chiến đấu ngoan cường “giam chân” địch, ngày14/2/1947, Quân ủy Trung ương hội ý cấp tốc, báo cáo Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Thường vụ Trung ương cho phép rút Trung đoàn Thủ đô ra ngoài sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bao vây, kìm chân địch. Sáng ngày 15/2, Hồ Chủ tịch và đồng chí Trường Chinh đồng ý để Trung đoàn rút ra ngoài với phương châm tổ chức chu đáo, an toàn bí mật. Như vậy, trong 60 ngày đêm chiến đấu ta đã tiêu diệt 2000 tên địch, phá hủy hàng chục xe cơ giới; thực lực của ta không những được bảo toàn mà còn phát triển, từ 5 tiểu đoàn Vệ quốc quân lúc mới nổ súng thành 3 Trung đoàn lúc rời thành. Hà Nội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ  được giao, kìm chân địch trong hai tháng (19/12/1946-17/02/1947), gấp đôi thời gian Trung ương giao cho Thủ đô; đánh bại âm mưu đánh nhanh, thắng nhanh của địch, tạo điều kiện cho các cơ quan đầu não của Đảng Nhà nước được bảo vệ và rút lên chiến khu an toàn./.

 

Tags:

Viết bình luận

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC