Lấh 30 c’moo đâu, đhanuôr cóh Nhuận Phú Tân, Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre nắc ơy bool lêy lâng c’léh bh’rợ mưy t’coóh đhưr đơơng cuốc pếch ga’lấp paliêm c’lâng. Nâu đoo nắc t’coóh Trịnh Văn Hoàng, 61 c’moo, hân đhơ pr’loọng đông dzợ bấc zr’nắh k’đhạp nắc t’coóh taluôn kiêng zooi zúp đoọng ha xã hội cắh vêy chấc zước nhăn râu rị ha đay.
Bhrợ têng bh’rợ glụ xe thuê, hân đhơ cơnh đêếc, cóh xe âng t’coóh Trịnh Văn Hoàng zâp bêl cung vêy đợc cuốc lâng tọ đợc gạch, đhêl đoọng xang bêl pazao hàng nắc t’coóh p’loon bhrợ ga’lấp paliêm c’lâng c’tốch, đợ đhị hụ hấp, hư zớch. T’coóh Hoàng đoọng năl, c’la đay nắc cung cắh mặ hay ha bêl tơợp bhrợ paliêm c’lâng c’tốch nâu. T’coóh mưy hay nắc ooy đợ c’moo 1980, c’lâng c’tôcvhs cóh vel đông lấh mơ nắc đhêl, k’tiếc ma mốp, xoọc bêl lướt pa’câl cà rem, kẹo kéo nắc buôn lêy đhanuôr, học sinh xập xa’nập ma nha’nhự zêng tu đác nha’nhự, lấh mơ nắc m’prắh c’lâm tu đơợ đhị hụ hấp nắc t’coóh lêy vêy cr’noọ bhrợ paliêm c’lâng hụ hấp nâu:“K’dâng xang c’moo 80, bấc bêl acu lêy học sinh lướt tước đhị c’lâng hụ hấp crêê đác nha’nhự nắc cậ ma chô xăl xa’nập lalay. Hân đhơ pr’ắt tr’mung vêy bấc zr’nắh k’đhạp nắc cung kiêng k’tiếc k’ruung bêl têêm ngăn liêm crêê, bêl ahay nắc chêết bil cung choom bhrợ, hâu râu bh’rợ nâu. K’noọ lêy acu nắc tơợp bhrợ tơợ đêếc.”
![]()
Bhiệc bhrợ nâu bêl tr’nơợp dzợ bấc đhanuôr moon nắc xưl bhri, bhrợ bhiệc cắh ma zên… hân đhơ cơnh đêếc, t’coóh ting ặt bhrợ. Hân đhơ k’điêl k’coon bêl tr’nơợp cung xay moon tu pr’loọng đông zr’nắh k’đhạp nắc t’coóh zâp bêl lướt vốch bhrợ têng c’lâng cắh ma công. Hân đhơ t’coóh cung t’bhlâng p’loon lêy bhrợ đoọng tước đâu nắc c’léh bh’rợ nâu ơy bool lêy lâng bơơn đhanuôr chắp hơnh, k’đươi t’coóh n’jứah bhrợ n’jứah zư lêy c’rơ. P’căn Ngô Thị Bé, k’điêl t’coóh Hoàng đoọng năl: “Lêy t’coóh lướt vốch zr’nắh zr’dô cung k’ay ậh loom. Nâu cơy bhiệc bhrợ âng đoo acu cắh dzợ moon, acu ặt cóh đông k’rang bhiệc đông, ađoo nắc lướt bhrợ cung lêy liêm chr’nắp đoọng ha zâp ngai, cắh dzợ moon.”
Bấc c’moo đăn đâu, c’lâng c’tốch cóh vel đông bấc lêy ta bhrợ lâng nhựa cắh cậ bê tông, doọ lấh bấc hụ hấp nắc bhiệc bhrợ paliêm c’lâng doọ dzợ lấh zr’nắh. T’coóh cung ơy lơi jợ bhiệc pa’câl cà rem, kẹo kéo đoọng xăl glụ hàng thuê lâng bhrợ tạp vụ ha uỷ ban chr’val. Hân đhơ cơnh đêếc, bêl lêy ha đhị vêy c’lâng hư zớch nắc t’coóh lứch vốch bhr’lậ. T’coóh Hoàng moon, hân đhơ c’lâng c’tốch liêm lấh ahay nắc cung bấc dzợ bhrêy tắh tu đợ đhị hụ hấp dưr váih nắc t’coóh p’loon bhrợ paliêm: “Vêy ngai lêy acu bhrợ c’lâng nắc moon váih zên, ha dợ cắh k’rang lêy bhrợ cha.Bêl ahay moon cơnh đêếc xoọc đâu nắc cung boọl ặ xơợng. Bêl vêy cr’chăl t’ngay doọ trơ vâng nắc vêy lướt pa bhrợ, ha dợ trơ nắc cắh bhrợ. n’jứah lướt bhrợ bh’rợ n’jứah lêy bhrợ paliêm c’lâng.”
![]()
P’căn Lê Thị Trúc Linh, Phó Chủ tịch UBND chr’val Nhuận Phú Tân đoọng năl, pr’loọng đông t’cooh Hoàng nắc đha’rứt bhlâng, pr’ắt tr’mung liêm chr’nắp tu zâp ngai, cắh chấc zước nhăn râu rị. Cắh mưy bhrợ paliêm c’lâng, t’coóh nắc dzợ zư lêy t’nơơm pr’chăm, chóh pô cóh trị sở UBND chr’val, đợ p’loọng, ta’la pa nô xay moon cóh truíh toor c’lâng ma hư zớch t’coóh cung lướt bhr’lậ hân đhơ cắh ngai chấc k’đươi moon. Đhị pr’ắt tr’mung zr’nắh k’đhạp âng pr’loong đông t’coóh, UBND chr’val nắc ơy ký hợp đồng bhrợ tạp vụ lâng zên zooi zúp 750 r’bhâu đồng 1 c’xêê. Lâng nắc t’đui đoọng hun pr’hêl zâp bêl uỷ ban độp tơợ apêê laliêm loom luônh. T’mêê đâu, chr’val zước nhăn đhr’nông đông da dô k’er ziooi zúp t’coóh, hân đhơ cơnh đêếc, tu k’tiếc chùa nắc cắh choom bhrợ. P’căn Lê Thị Trúc Linh, Phó Chủ tịch UBND chr’val Nhuận Phú Tân moon: “Adêy Trịnh Văn Hoàng mưy pr’loọng đha’rứt, adêy pấh bhrợ c’lâng paliêm lấh mơ. Đắh vel đông nắc ooy cr’chăl hanua cung đợc đợ hun pr’hêl đoọng zooi zúp pr’loọng đông a’dêy, lấh mơ zâp lang đoàn thể cung zooi zúp m’bứi zên.”
T’coóh Hoàng đoọng năl, xoọc bêl tr’zêl tr’penh nắc năl mơ apêê chêết bil đoọng pa chô đô lập ha coon cóh nắc bhiệc bhrợ âng đay xoọc đâu hâu râu rị. Tu cơnh đâu, t’coóh kiêng t’bhlâng bhrợ paliêm c’lâng lâng tước ha bêl cắh mặ dzợ nắc vêy đhêy./.
ÔNG LÃO NGHÈO 30 NĂM VÁ ĐƯỜNG KHÔNG CÔNG
Sa Oanh – PV VOV
Hơn 30 năm nay, người dân ở Nhuận Phú Tân, Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre đã quen thuộc với hình ảnh ông lão gầy gòm cuốc đá vá đường. Đó là ông Trịnh Văn Hoàng, 61 tuổi, dù gia đình còn lắm điều lo toan nhưng luôn mong muốn giúp ích cho xã hội mà không cầu lợi cho riêng mình.
Hành nghề kéo xe thuê, nhưng trên xe của ông Trinh Văn Hoàng lúc nào cũng có sẵn cuốc và sọt đựng gạch, đá để sau khi giao hàng xong trở về, ông tranh thủ vá, dặm những lỗ thủng, ổ gà mà ông phát hiện lúc đi qua. Ông Hoàng cho biết, bản thân ông cũng không nhớ bắt đầu công việc vá đường, khai thông nơi ứ đọng nước từ khi nào. Ông chỉ nhớ rằng vào những năm 1980, giao thông nông thôn chủ yếu là lộ đá, đất đỏ, trong lúc đi bán cà rem, kẹo kéo thường chứng kiến cảnh người dân, học sinh áo quần lem luốc vì vũng nước trên đường văng ra, thậm chí bị tai nạn do vấp phải ổ gà nên ông đã nảy sinh ý định vá đường từ đó.“Khoảng sau năm tám mươi, nhiều khi tôi thấy học sinh đi đến ổ gà bị tạc nước ước hết chạy về thay đồ, hoặc cô bác đi đám, đi tiệc phải về thay đồ mà giữa chừng thay ổ đâu. Dù cuộc sống có khó khăn nhưng cũng muốn là gì đó khi đất nước đã hòa bình, trước đây chuyện chết chốc mấy ổng còn làm được. Nghĩ vậy tôi bắt đầu công việc này từ đó”.
Việc làm này, lúc đầu nhiều người cho rằng ông dở hơi, làm việc bao đồng… nhưng ông cứ làm. Ngay cả vợ, con ông lúc đầu cũng than phiền vì gia đình kinh tế khó khăn mà ông suốt ngày rong ruổi ngoài đường làm chuyện không công. Mặc dù vậy ông vẫn cố gắng thu xếp, tranh thủ thời gian để làm và cho đến bây giờ hình ảnh này đã quá quen thuộc và được mọi người ủng hộ, khuyên ông làm vừa vừa để giữ sức khỏe. Bà Ngô Thị Bé vợ ông Hoàng cho biết: “Thấy ông đi tối ngày thấy ông cực quá cũng sót chứ. Bây giờ công chuyện tôi ơ nhà lo công chuyên nhà, ổng đi làm cứ đi làm vì cũng thấy có lợi cho người ta đi, cũng không nói gì nữa”.
Những năm gần đây, giao thông nông thôn phần lớn đã nhựa hoặc bê tông hóa, ít ổ gà hơn nên việc vá đường đỡ vất vả hơn. Ông cũng đã bỏ nghề bán cà rem, kẹo kéo mà chuyển sang kéo hàng thuê và làm tạp vụ cho ủy ban xã. Tuy vậy, khi thấy ở đâu có đường hư hỏng là ông lại đẩy xe đến vá. Ông Hoàng tâm sự: dù đường sá tốt hơn trăm lần trước đây nhưng không ít trường hợp bị tai nạn vì những ổ gà xuất hiện thình lình nên ông tranh thủ đắp dặm sớm nhất có thể. “Có người thấy mình đắp đường thì nói đem công dã tràng, không lo làm ăn. Trước đây nói thế những giờ cũng quen rồi. Khi có thời gian rảnh mới đi làm, con bận thì thôi, đâu có ai ép mình. Vừa đi làm vừa làm công việc xã hội cho sạch đẹp cũng thấy vui”.
Bà Lê Thị Trúc Linh, Phó Chủ tịch UBND xã Nhuận Phú Tân cho biết, gia đình ông Hoàng thuộc diện hộ nghèo nhưng luôn sống hết mình vì cộng đồng, không cầu danh lợi. Không chỉ vá đường, ông còn chăm sóc cây kiểng, trồng hoa ở trụ sở UBND xã; những cổng chào, tấm pa nô tuyên truyền ở ven đường bị hư hỏng ông cũng đến sửa chữa dù không ai thuê mướn. Trước hoàn cảnh khó khăn của gia đình của ông, UBND xã đã ký hợp đồng làm tạp vụ với mức hỗ trợ 750.000 đồng/tháng. Đồng thời luôn ưu tiên suất quà mỗi khi ủy ban nhận được từ nhà hảo tâm. Mới đây, xã vận động được căn nhà tình thương hỗ trợ gia đình ông nhưng do ở nhờ đất chùa nên không thể cất được. Bà Lê Thị Trúc Linh, Phó Chủ tịch UBND xã Nhuận Phú Tân nói: “Chú Trịnh Văn Hoàng một hộ nghèo, chú tham gia đắp đường nhất là những tuyến đường xuống cấp thì chú dặm vá lại. Về phía địa phương trong thời gian qua cũng dành những phần quà để hỗ trợ gia đình chú, ngoài các ngành đoàn thể cũng hỗ trợ một phần tiền”.
Ông Hoàng cho biết, trong chiến tranh đã bao người chẳng tiếc xương máu để giành độc lập cho dân tộc thì việc làm của mình bây giờ có lớn lao gì. Vì vậy, ông muốn sẽ tiếp tục vá đường đến khi nào làm không được nữa mới thôi./.
Viết bình luận