Râu liêm pr’hay âng apêê tr’coó xa nul ty đanh
Thứ năm, 00:00, 15/12/2016

         Pr’ặt tr’mông ting t’ngay ting tr’xăl bấc cơnh, lang p’niên buôn ặt bhrợ lâng chắp kiêng đợ apêê bh’rợ nghệ thuật đơơng cơnh r’rộ r’răm đhị râu văn hóa moọt ặt bhrợ đh’rứah âng bha lang k’tiếc. N’đhơ cơnh đêếc công tơợ đêếc, apêê đoo ặt ch’ngai r’dợ văn hóa nghệ thuật ty đanh âng acoon ma nứih đay, cơnh chèo, tuồng, cải lương lâng apêê tr’coó xa nul n’jưl tranh, cò, a luốt. N’đhơ cơnh đêếc, cơnh lâng loom luônh chắp kiêng tr’coó xa nul acoon ma nứih Việt Nam công dzợ vêy bấc ngai chroi đoọng zư đớc lâng pa dưr đợ chr’nắp liêm đhị zấp râu tr’coó xa nul liêm pr’hay. Bha ar xrắ âng  Ngọc Xuân, phóng viên Đài P’rá Việt Nam xay trúih tước đha nuôr lâng pr’zớc ooy muy câu lạc bộ k’rong pa zêng đợ ngai chắp kiêng tr’coó xa nul ty đhị thành phố Hồ Chí Minh. Đha nuôr lâng pr’zớc đh’rứah xơợng:

            Cóh bêl tr’coó xa nul acoon cóh xoọc r’dợ crêê ta ha vil nắc đhị đâu đhị tốh công dzợ đợ apêê ngai zấp t’ngay p’zay zư đớc lâng pa choom đoọng tr’coó xa nul acoon cóh đoọng ha lang t’tun cơnh lâng loom luônh chắp kiêng âng đay. Nắc đoo Câu lạc bộ Đh’riêng pr’hát vel đong, bơơn bhrợ t’váih tơợ c’moo 1981 đhị Cung văn hóa Lao động thành phố Hồ Chí Minh. Cóh đâu âi dưr váih đhị tr’lum âng zấp ngai chắp kiêng bhr’ươr pr’hát ty đanh. Chủ nhiệm Câu lạc bộ đh’riêng pr’hát vel đong nắc nghệ sĩ n’jưl tranh Phạm Thúy Hoan, ma nứih âi tốt nghiệp thủ khoa trường Quốc gia Âm nhạc lâng Kịch nghệ Sài Gòn c’moo 1962. Cóh prang cr’chăl ặt ma mông lâng tr’coó xa nul liêm pr’hay n’nâu, a va âi ting bơơn bấc danh hiệu, ch’ner cơnh Bằng khen âng Bộ Văn hóa, thông tin 1993 tu âi vêy c’rơ g’lêếh pa choom đoọng ha p’niên bơơn bấc ch’ner chr’nắp pr’hắt đhị bấc g’lúh thi chuyên nghiệp prang k’tiếc lâng bha lang k’tiếc, Huy Chương tu bh’rợ p’too pa choom c’moo 1995… Ava âi xrắ bấc sách giáo khoa pa choom đoọng n’jưl tranh lâng công nắc ma nứih xrắ âng bấc tác phẩm n’jưl tranh cơnh: Tình ca Đất Bắc, Tình ca xứ Huế, Tình ca miền Nam,, Được mùa, Mùa thu quê hương, Mơ về Bến Ngự…. Cơnh lâng p’rơơm bơơn zư đớc,, xay trúih đhộ bhứah lâng pa dưr tr’coó xa nul acoon ma nứih heê nắc đợ apêê thầy cóh Câu lạc bộ n’nâu âi lứch loom pa choom đoọng ting đh’riêng xa nul, ting bhr’ươr pr’hát đoọng ha học viên âng đay. Cô Phạm Thúy Hoan xay trúih:

             Ha dang âi tộ chắp kiêng acoon c’lâng n’nâu nắc choom đớc loom luônh nắc bha lâng, dal lấh cr’van cr’bhố. Ha dang cắh nắc buôn cr’đơơng râu pa chắp cha chô ha cr’nhăng bhrợ ha đay cắh mặ ta pun bhrợ, pa chô cớ nắc bhui har bêl bơơn lêy lớp học tợt đhị sân khấu đh’rứah pía n;jưl. Tr’coó n’nâu vêy râu pr’hay cắh muy đơơng âng râu mr’hal loom luônh đoọng ha c’la đay nắc dzợ đơơng âng râu mr’hal loom luônh ha pêê n’lơơng.

              Cơnh lâng apêê thầy cô đhị lớp học Đh’riêng pr’hát vel đong, loom luônh cơnh lâng tr’coó xa nul ma nứih đay nắc đoo loom luônh da dul a ham toọt lang ma nưih lân apêê đoo cắh xay zr’năhs k’đháp, ặt ga bọ lâng bh’rợ, pa choom đoọng p’têệt pa dưr loom chắp kiêng tr’coó xa nul ty đanh ha pêê pr’zớc p’niên. Bơơn pa choom a luốt bêl đhiệp 13 c’moo, thầy Trần Văn Sơn xay moon: Đoọng mặ ma mông lâng bh’rợ,, thầy nắc lướt pa choom đoọng lâng cha ớh cóh bấc ooy. Âi tước bêl lêy học viên plong a luốt n’đhang cắh tộ ting bh’rợ nắc lơi jợ xoọc la lơ, thầy nắc cậ ca ay loom chơớ hơơ. Cắh đhur loom, thầy nắc t’bhlâng đơơng âng đợ c’năl, kinh nghiệm âng đay pa choom đoọng ha peê lang t’tun. Thầy Sơn đoọng năl lớp a luốt cóh câu lạc bộ buôn vêy tơợ 4 tước 5 cha nắc pa choom, rúp lấh moọt bêl hân noo ch’noọng lâng đoọng choom bhlâng nắc bh’rợ pa choom plong a luốt kiêng pa choom bil hắt bhlâng nắc 4 tước 5 c’moo:

              Cmoo 73, bêl đêếc thầy 13 c’moo, học xang, tốt nghiệp bơơn k’đhơợng zư cóh trường pa choom đoọng ha lang t’tun. Pa choom plong a luốt trnơợp nắc dưr váih tơợ râu chắp kiêng lâng bơr nắc pa bhlâng u buôn lâng doó bil bấc zên t’piing lâng tr’coó xa nul n’lơơng

              Moọt apêê t’ngay x’ría tuần, Câu lạc bộ đh’riêng pr’hát vel đong nắc cớ dưr r’rộ r’răm xa nul n’jưl tranh, alui, a luốt lâng đợ bhr’ươr pr’hát…. Apêê ting pấh pa choom nắc bấc rúh, tơợ apêê a dhi k’tứi đhêêng, xơơng, ch’pặt c’moo tước apêê pr’zớc học sinh, sinh viên lâng dzợ vêy n’đhơ apêê ngai t’coóh 70 c’moo. Vêy bấc pr’zớc zước pấh pa choom nắc tu kiêng chơớc năl, n’đhơ cơnh đêếc r’dợ nắc xơợng chắp kiêng lâng bh’nhăn ặt ga bọ lấh lâng tr’coó xa nul acoon ma nứih đay, p’zay pa choom đợ tr’coó xa nul ty đanh. Đoọng p’too moon loom luônh âng học viên lâng bhrợ t’váih tang ch’ớh liêm crêê, muy c’xêê Cung Văn hóa Lao động thành phố zêng bhrợ muy g’lúh cha ớh đớc đoọng ha thầy lâng trò. Phạm Nữ Tú Duyên, học viên lớp n’jưl tranh đoọng năl, choom vêy râu chắp kiêng pa bhlâng lâng p’zay pa choom pa đhép nắc vêy mặ pân dzoọng cóh sân khấu đoọng cha ớh pa cắh:

              Tơợ tứi âi ặ cu kiêng n’đhơ cơnh đêếc tu ặt cóh vel đong ch’ngai cắh vêy pr’đơợ pa choom tu cơnh đêếc bêl chô ooy thành phố, lướt pa bhrợ vêy zên tu cơnh đêếc nắc tơợp lướt chơớc lêy cớ râu cr’noọ cr’niêng âng đay lâng bh’nhăn kiêng pa choom. Zấp bêl xơợng xa nul n’jưl xơợng loom luônh pa bhlâng mr’hal.

                  Bh’rợ zư đớc lâng pa dưr đợ râu chr’nắp liêm nghệ thuật ty đanh, đơơng âng tr’coó xa nul acoon ma nứih hêê tước lâng bấc ngai lấh, pa bhlâng nắc lang p’niên ta luôn nắc boóp t’moóh bhrợ ha lêêng loom đợ ngai chắp kiêng tr’coó xa nul ty đanh. Cóh Câu lạc bộ Đh’riêng pr’hát vel đong âng Cung Văn hóa Lao động thành phố Hồ Chí Minh, lêy ooy apêê cr’liêng mắt chắp kiêng, bơơn lêy râu lứch loom luônh lâng bh’rợ âng apêê giảng viên, ahêê nắc cậ mâng loom ooy muy lang p’têệt pa dưr c’bhúh tr’coó xa nul ty đanh âng hêê. Đoọng tơợ đêếc zấp bêl ta mêêng xơợng xa nul liêm pr’hay tơợ xa nul n;jưl, a luốt, zấp ngai nắc cậ bơơn năl xơợng đợ râu liêm pr’hay a bhlâng âng nghệ thuật ty đanh lâng dhd’rứah pa zum têy zư đớc đoọng ha lang t’tun./.

Sức hút của các nhạc cụ truyền thống

 

               Cuộc sống ngày càng hiện đại, giới trẻ dễ tiếp cận và yêu thích những bộ môn nghệ thuật mang tính chất sôi động, trẻ trung qua làn sóng văn hóa hội nhập của thế giới. Nhưng cũng từ đó, họ dần xa rời văn hóa nghệ thuật truyền thống của dân tộc, với những bộ môn như tuồng chèo, cải lương và các nhạc cụ đàn tranh, đàn cò, sáo trúc. Dù vậy, với tình yêu dành cho nền âm nhạc dân tộc Việt Nam vẫn còn có nhiều người góp phần gìn giữ và phát huy những giá trị đặc sắc qua nhiều loại nhạc cụ độc đáo. Bài viết của phóng viên Ngọc Xuân, Đài TNVN giới thiệu đến bà con và các bạn về một câu lạc bộ quy tụ những người đầy tình yêu và lòng đam mê với âm nhạc dân tộc tại thành phố Hồ Chí Minh. Mời bà con và các bạn cùng nghe. .

             Trong lúc âm nhạc dân tộc đang dần bị lãng quên thì đâu đó vẫn còn những con người hằng ngày say mê giữ gìn và truyền dạy âm nhạc dân tộc cho thế hệ sau bằng chính tình yêu và niềm đam mê của mình. Đó là Câu lạc bộ Tiếng hát quê hương, được thành lập từ năm 1981 tại Cung Văn hóa Lao động Thành phố Hồ Chí Minh. Nơi đây đã trở thành điểm hẹn của tất cả những ai yêu thích làn điệu dân ca truyền thống. Chủ nhiệm Câu lạc bộ Tiếng hát quê hương là nghệ sĩ đàn tranh Phạm Thúy Hoan, người đã tốt nghiệp thủ khoa trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ Sài Gòn năm 1962. Trong suốt thời gian gắn bó với loại nhạc cụ dân tộc độc đáo này, bà từng đạt nhiều danh hiệu, giải thưởng như Bằng khen của Bộ Văn hóa thông tin 1993 vì đã có công đào tạo tài năng trẻ đoạt giải xuất sắc tại các cuộc thi chuyên nghiệp toàn quốc khu vực trong cả nước và quốc tế, Huy chương vì sự nghiệp giáo dục năm 1995... Bà đã viết nhiều bộ sách giáo khoa dạy đàn tranh và cũng là tác giả của nhiều tác phẩm đàn tranh như: Tình ca Đất Bắc, Tình ca xứ Huế, Tình ca miền Nam, Được mùa, Mùa thu quê hương, Mơ về bến Ngự… Với ước mong cùng gìn giữ, bảo tồn, phổ biến rộng rãi và phát triển âm nhạc dân tộc mà những người thầy trong Câu lạc bộ này đã hết lòng truyền dạy tỉ mỉ từng nốt đàn, từng làn điệu dân ca cho các học viên của mình. Cô Phạm Thúy Hoan chia sẻ:

         (Nếu đã chấp nhận đi con đường này thì phải đặt tinh thần là cái chính, cao hơn vật chất. Nếu không sẽ có những suy tính khiến mình không theo đuổi được, bù lại là niềm vui tinh thần khi nhìn thấy cả lớp học ngồi trên sân khấu cùng đàn. Nhạc này có cái vui là không chỉ đem lại niềm vui cho riêng mình mà còn đem lại niềm vui cho người khác)

            Với các thầy cô tại lớp học Tiếng hát quê hương, tình yêu đối với âm nhạc dân tộc là tâm huyết cả đời người và họ không quản khó khăn, bám trụ với nghề, truyền lại tình yêu âm nhạc dân tộc truyền thống cho các bạn trẻ. Được học sáo trúc khi mới 13 tuổi, thầy Trần Văn Sơn chia sẻ: để sống được với nghề, thầy phải đi dạy và biểu diễn nhiều nơi. Cứ mỗi khi thấy học viên thổi sáo tốt nhưng lại không theo được nghiệp đàn ca mà phải bỏ ngang, thầy lại ngậm ngùi tiếc nuối. Không nản lòng, thầy vẫn tiếp tục mang lại kiến thức, kinh nghiệm của mình truyền dạy cho nhiều thế hệ sau. Thầy Sơn cho biết lớp sáo trúc trong câu lạc bộ thường có từ 4 đến 5 học viên, thường đông hơn vào dịp hè và để thông thạo thì việc học sáo trúc cần ít nhất từ 4 đến 5 năm:

        Năm 73, lúc đó thầy 13 tuổi, học xong tốt nghiệp được giữ lại trường dạy học. Học sáo trúc đầu tiên xuất phát từ sự yêu thích và hai là nó rất đơn giản và rẻ tiền hơn so với các nhạc cụ khác

          Vào những ngày cuối tuần, Câu lạc bộ Tiếng hát quê hương lại rộn rã tiếng đàn tranh, đàn bầu, sáo trúc, đàn nhị và những làn điệu dân ca... Thành phần học viên tham gia rất đa dạng, từ những em nhỏ chỉ mới năm, sáu tuổi đến các bạn học sinh, sinh viên và còn có cả những cụ già tuổi gần 70. Có những bạn đăng ký vào lớp chỉ vì tò mò, nhưng dần dà lại cảm thấy yêu thích và càng gắn bó hơn với âm nhạc dân tộc, chăm chỉ học chơi những loại nhạc cụ truyền thống. Để khích lệ tinh thần của học viên và tạo sân chơi bổ ích, mỗi tháng Cung Văn hoá Lao động thành phố đều tổ chức một buổi biểu diễn dành cho cả thầy và trò. Phạm Nữ Tú Duyên, học viên lớp đàn tranh cho biết  phải có niềm đam mê thực sự và chăm chỉ rèn luyện mới có đủ kỹ năng và bản lĩnh đứng trên sân khấu để trình diễn:

        Từ nhỏ mình đã thích rồi nhưng do ở quê không có điều kiện học nên khi về thành phố, đi làm có tiền nên bắt đầu đi tìm lại đam mê của mình và càng học càng thấy thích. Mỗi khi nghe tiếng đàn cảm thấy trong lòng rất thư thái.

          Việc bảo tồn và phát huy những giá trị tinh hoa nghệ thuật truyền thống, đưa âm nhạc dân tộc đến với nhiều người hơn, đặc biệt là giới trẻ luôn là câu hỏi làm nặng lòng những ai yêu quý và tâm huyết với âm nhạc dân tộc. Ở Câu lạc bộ Tiếng hát quê hương của Cung Văn hoá Lao động Thành phố Hồ Chí Minh, nhìn vào những ánh mắt say mê của học viên, được chứng kiến sự tận tâm với nghề của các giảng viên, chúng ta lại tin tưởng, kỳ vọng vào một thế hệ kế thừa, phát triển nền âm nhạc dân tộc. Để từ đó mỗi khi lắng nghe thanh âm réo rắt từ tiếng đàn, tiếng sáo, mọi người lại được cảm nhận cái tinh túy, tinh hoa của nghệ thuật truyền thống và cùng chung tay gìn giữ, lưu truyền cho các thế hệ mai sau./.

 

Tags:

Viết bình luận

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC