Những triền đồi ở các xã vùng Mường của tỉnh Phú Thọ đang dần khoác lên màu xanh của những cánh rừng trồng, những khu chăn nuôi và các mô hình sản xuất tổng hợp. Đằng sau sự đổi thay ấy là sự đồng hành của nguồn vốn tín dụng chính sách, giúp nhiều hộ dân có thêm điều kiện đầu tư sản xuất, khai thác lợi thế đất đai và từng bước ổn định cuộc sống.
Trên hơn 3 ha đất đồi ở khu Đèo Mương 1, xã Tân Sơn, ông Hà Tiến Giảng đã phủ kín diện tích bằng các loại cây nguyên liệu như keo, quế, bồ đề. Dưới chân đồi là khu chuồng trại với gần 20 con bò và hơn 10 con dê. Ít ai biết rằng, để có được cơ ngơi ấy, gia đình ông từng trải qua quãng thời gian rất khó khăn khi có đất, có sức lao động nhưng không có vốn đầu tư.
Ông Giảng nhớ lại, trước đây cuộc sống của gia đình chủ yếu dựa vào một vụ sản xuất trong năm, lương thực luôn thiếu trước hụt sau, việc tích lũy gần như không có. Chỉ khi tiếp cận được nguồn vốn tín dụng chính sách, gia đình mới có điều kiện mua thêm cây giống, con giống để mở rộng sản xuất.
"Có cái vốn này cũng tạm ổn định", ông Giảng chia sẻ. Theo ông, nguồn vốn vay không chỉ giúp phát triển chăn nuôi, trồng rừng mà còn tạo điều kiện để gia đình từng bước mua sắm máy móc phục vụ sản xuất, cải thiện đời sống sinh hoạt.
Từ một hộ thiếu vốn, mô hình kinh tế của gia đình ông ngày càng ổn định hơn với nguồn thu thường xuyên từ rừng trồng và chăn nuôi. Điều quan trọng hơn là tư duy sản xuất cũng thay đổi, từ làm đủ ăn sang đầu tư có kế hoạch, có tích lũy.
Đất đồi là lợi thế tự nhiên của nhiều xã vùng Mường ở Phú Thọ. Khi được tiếp sức bằng nguồn vốn tín dụng chính sách, nhiều hộ dân đã lựa chọn những hướng đi phù hợp với điều kiện của gia đình, từng bước nâng cao hiệu quả sử dụng đất.
Tại thôn Đông Thịnh, xã Văn Miếu, anh Hà Tuyên phát triển mô hình kinh tế tổng hợp trên diện tích hơn 3 ha. Thay vì tiếp tục trồng rừng nguyên liệu theo chu kỳ ngắn như trước, anh quyết định chuyển sang trồng hơn 2 ha cây gù hương để phát triển rừng gỗ lớn.
Nguồn vốn 100 triệu đồng vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội theo chương trình hỗ trợ sản xuất vùng khó khăn đã giúp anh có thêm điều kiện đầu tư cây giống và chăm sóc rừng trong những năm đầu.
Theo anh Hà Tuyên, hướng đi này không chỉ hướng tới giá trị từ gỗ lớn mà còn mở ra cơ hội tham gia thị trường tín chỉ carbon trong tương lai. "Trước là mình trồng cây nguyên liệu, cây bồ đề với cây keo. Nhưng bây giờ mình chuyển sang trồng cây gù hương, sau này làm cây gỗ lớn, sau này bán tín chỉ carbon chứ mình không trồng cây nguyên liệu nữa", anh cho biết.
Không dừng lại ở trồng rừng, anh còn phát triển mô hình kinh tế tổng hợp với hươu lấy nhung, lợn rừng, gà ri, cá và dự kiến trồng thêm cây dược liệu dưới tán rừng. Việc kết hợp nhiều loại cây trồng, vật nuôi trên cùng diện tích giúp khai thác hiệu quả tài nguyên đất, đồng thời tạo nhiều nguồn thu để chủ động trả nợ vốn vay khi đến hạn.
Theo anh Tuyên, thời hạn vay 92 tháng là phù hợp với chu kỳ sinh trưởng của rừng gỗ lớn, giúp người dân yên tâm đầu tư lâu dài thay vì chỉ tập trung vào các mô hình ngắn hạn.
Thực tế tại các xã vùng Mường của Phú Thọ cho thấy, mỗi hộ dân có một cách sử dụng nguồn vốn khác nhau. Có hộ tập trung phát triển chăn nuôi, có hộ mở rộng diện tích rừng, có hộ lựa chọn mô hình sản xuất tổng hợp. Dù cách làm khác nhau, điểm chung là đồng vốn tín dụng chính sách đã trở thành nguồn lực ban đầu để người dân mạnh dạn đầu tư, khai thác hiệu quả lợi thế đất đồi và điều kiện tự nhiên của địa phương.
Từ những khoản vay không lớn, nhiều hộ đã thay đổi tư duy sản xuất, chuyển từ khai thác ngắn hạn sang đầu tư lâu dài, từ sản xuất tự cung tự cấp sang phát triển kinh tế hàng hóa. Giá trị của tín dụng chính sách vì thế không chỉ nằm ở số vốn được giải ngân mà còn ở những mô hình sinh kế đang từng bước hình thành, góp phần tạo việc làm, nâng cao thu nhập và mở ra hướng phát triển bền vững trên những triền đồi xứ Mường.

Viết bình luận